Nhãn

Thứ Hai, 21 tháng 12, 2020

TIẾN TỚI ĐẠI HỘI

Hơn 44 năm tuổi đời, tròn 20 năm tuổi nghề, chưa kể 4 năm thử việc, trong 1 nghề đặc biệt và vất vả, thường xuyên phải làm việc trong điều kiện cực kỳ khắc nghiệt, hoàn toàn không có bảo hộ lao động, nhiều lúc phải hạ mình, nhẫn nhục như làm chính trị.
20 năm đã qua chưa bao giờ các thế lực thù địch ngừng chọc ngoáy, bội nhọ, hòng hạ uy tín cán bộ chủ chốt, song song đó vừa phải giữ mình giữa bao nhiêu mua chuộc, cám dỗ, hòng làm tha hóa người trong ngành.
20 năm chưa một phút bình yên, luôn phải khéo léo dân vận vượt qua thử thách, vừa tránh sự nghi ngờ của lãnh đạo, đôi khi phải cương quyết, khôn khéo khi lãnh đạo có những hành động lả lơi, buông lời đường mật trong điều kiện sức khỏe không cho phép.
Thôi, cũng coi như một dấu mốc trong cuộc đời, chấp nhận sinh nghề, tử nghiệp, dẹp chuyện Startup, tập trung cho 1 mục tiêu mà gia đình và dân tộc đã giao phó.
Chúc Đại hội thành công mĩ mãn, còn Lãnh đạo luôn anh minh, sáng suốt lèo lái Công ty 4 người đi hết từ thắng lợi này tới thắng lợi khác.
Cuối cùng, xin được chúc mừng bản thân đã có nhiều cố gắng mà tiến thêm 1 bước để Dậy thì thành cong, "thành cong, thành cong, đại và cong".
Happy anniversary wedding day to you and me, 14/12/2000.

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2020

CÂY XANH HÀ NỘI

Lạ lùng.
Người ta, những người tự cho mình là fan của Hà Nội, luôn ép hình dáng thủ đô yêu dấu theo 1 cách rất chung: dịu dàng và thơ mộng. Đó là tháp Rùa lung linh sáng trong đêm, là hồ Tây mờ ảo trong sương hay long lanh dưới ánh chiều ta, là mùi sưa đậm đà hay thướt tha những tà áo dài thong dong dưới những rặng cây phố cũ hay những quán ăn sập sệ, những quán hàng nóng ngốt, nhơ nhớp dưới những mái tôn, mái ngói.
Ừ. Công nhận Hà Nội rất hiền hòa, thành phố vì hòa bình mà lị.
Nhưng mấy ai nhận ra 1 Hà Nội rất dáng yêu giữa những ngày nắng nóng kinh hoàng.
Cái nóng của đường phố, của bê tông, hấp vào những bức tường cứ hầm hập tới tận nửa đêm, hun ấm cả 1 bồn nước rửa. Nền nhựa Asphalt bóng loang loang tựa tấm gương tráng lỗi, ảo ảnh cứ đong đưa và biến dạng không ngừng. Đến chiều tối, mấy mẹ con mới dám dắt nhau ra hóng mát, hoặc tưới những đám hoa héo rũ, lúc ý, những con gió cái đầu tiên của ngày mới chợt ùa qua, và không quên nhắc con trẻ chớ lười đi dép. Nền nhựa đường đôi chỗ chẩy nhão ra, mềm nhũn cũng không hợp với gan bàn chân người Hà Nội, trắng hồng và mỏng quẹt, chỉ quen xỏ trong giầy, mùa này mới miễn cưỡng bỏ ra đặt trên nền gạch bông mát mịn.
Cái nắng nóng của Hà Nội dí đầu mọi người chúi xuống mà không dám ngước lên tận hưởng bầu trời xanh với những gợn mây trắng, điều hiếm hoi và biến mất từ giữa mùa thu trước. Cái nóng không đòi hỏi nhưng chắc sẽ buồn với những kẻ vô ơn mà lãng quên nhanh. Mới sáng ra thôi, mặc tấm áo sơ mi vào, nhích từng tý một qua ngã tư, mồ hôi đã nhễ nhại, rỏ tong tỏng xuống mỏ ác, lấm tấm như cơm nguội dưới cùi tay, thấm đẫm cả nách lẫn bẹn. Nhưng tới trưa, dù bầu trời vẫn đứng im đó thì dòng người đã biến mất, giữa cái trong xanh của phố phường Hà Nội, cờ quạt, phông bạt có bạc màu vì nắng chói, nhưng đổi lại những kỵ sĩ độc hành cưỡi moto sẽ thấy cực kỳ hạnh phúc hít thở không khí trong lành, loãng khô nhưng đủ dùng. Cái chính là mồ hôi chẳng kịp ra nữa, chẳng kịp hôi như tên gọi của nó, mọi thứ có rỉn ra cũng tự bay hơi, đọng lại 1 lớp muối mỏng chỗ chân lông và ít váng trên da đầu dưới vành mũ.
Hà Nội không chỉ đặc trưng bởi những phố cổ phố cũ, nói vậy chung chung quá mà có khi vì cây. Giữa mùa hè râm ran tiếng ve mà chầm chậm thả ga dưới tán xà cừ hay sấu có cái thú của nó. Những nhà tâm lý học từ thời Pháp đã từng chứng minh người Hà Nội không đủ kiên nhẫn để đi bộ từ nhà tới trạm BRT gần nhất, dù cái bóng của xà cừ phủ kín cả 1 ngôi biệt thự. Họ cố gắng bù đắp cái nhược điểm ấy bằng loài cây họ lim, lá cứng và to, không héo úa dưới mặt trời dù lá non mới đâm chồi hay đã già, sắp gãy. Đến những chiếc lá rụng xuống không thấy vết răng sâu, cũng không chịu uốn mình dù chất diệp lục đã tàn úa, mà hình dáng chiếc lá chỉ còn hồn cốt, chúng anh dũng rã ra, giữ lại đường cong vênh nguyên thủy.
Những thân cây to, cao vút, che rợp cả 1 khoảnh chứ không lúp xúp như cụm bằng lăng yếu đuối và nhợt nhạt, cố lắm cũng chỉ vừa vặn đầu đít xe đỗ sát vỉa hè. Cao hơn chút là dãy phượng, hoa đỏ rực đốt cháy bầu trời, rực lửa 1 cách đĩ thõa, đã thế đám lá nhỏ phe phẩy để nắng xuyên qua dễ dàng như nước chảy qua lớp vải xô. Còn đám hoa xoan hay sưa lè tè, cánh hoa trắng nhỏ bết vào nhau như đồng lõa với cái nắng. Ấy vậy mà những cây rễ chùm ấy tới mùa bão lại ngả ra đường, đè nghiến lên mông 1 chiếc xe con, hay lả lơi dựa mình vào tường nhà hàng xóm, khiến người ta phải cưa cắt. Giữa cái nắng nóng, lúc cần nhất đám cành lá rậm rì thì chỉ còn trơ khấc thân cây khẳng khiu, què cụt.
Ừ. Có dở người thì những hiện tượng lặp đi lặp lại hàng năm ý vẫn sẽ diễn ra, nằm ngoài ý muốn, rồi nó sẽ trở thành 1 nét riêng, đặc sản mà nếu người Hà Nội mở lòng ra sẽ thấy cay cay mà cũng hay hay.
Rồi đây Hà Nội sẽ lại giống những năm 80 với cứt trâu, bò đầy đường, có khác chăng là ngồi trên chúng giờ là những anh còi ty hin, chân gần chạm đất, đầu cũng chẳng cao hơn nóc oto và mặc áo màu cứt ngựa.

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2020

Dựng tượng làm gì?

Phía tây nước Đức có 1 thành phố nhỏ tên là Trier, trừ những người sống ở những nước Cộng sản thì còn tìm tòi nghiên cứu chứ bên Tây có khi ít biết, bởi đó là nơi sinh Karl Marx, người “có công” với thế giới CS chứ Tư bản thì không, với chính người Đức cũng chẳng.

Nhưng chính quyền thành phố vẫn cho dựng tượng, đồng ý quá trình xây dựng cũng nảy ra tranh cãi về kích cỡ tượng và chi phí xây dựng, dù có 1 phần tài trợ từ trung của. Nhưng giờ thì với người dân ở đây họ coi cũng bình thường, bởi đổi lại, thu nhập cho thành phố từ khách du lịch Trung quốc đi ngó và chụp ảnh với tượng là khá đáng kể.

Có lẽ vậy mà ở Nghệ An ta cũng học tập mà dựng tượng Lenin chăng, thế giới đang bỏ đi, ta thu thập về như 1 nghề truyền thống (ve chai đồng nát) vừa là 1 cách đầu tư, cho du lịch đã đành, nhưng buôn đồ cổ cũng đáng lắm.

Hẳn cả 1 vườn tượng đi, có khi về sau sẽ thu 1 mớ, con cháu ta thừa tiền mua lại Hoàng Sa cũng không biết chừng. Các cụ nhể?

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2019

KINH

Như nhiều Doanh nghiệp lớn, các chùa chiền đều có liên quan tới đất rừng hay núi đá, nhiều công trình ảnh hưởng tới môi trường, thậm chí phá hoại cả những kiến tạo địa chất có hàng triệu năm tuổi.

Và cũng như những Tập đoàn, các chùa này luôn có biện pháp xử lý khủng hoảng truyền thông, mọi chiến thuật, kể cả bôi nhọ, nói xấu, nhằm khuếch trương, cạnh tranh giữ chân khách hàng, những con nhang đệ tử.

Nhiều người có thể cho rằng Mê tín dị đoan ngày nay đang đi ngược lại với Lý luận Mac Lê Duy vật biện chứng, nhưng không phải. Mà căn bản là các đồng chí thời kỳ đầu đã hy sinh giờ đầu thai vào chính những người suốt ngày ra rả tụng kinh giữa Nhà chùa hay trong quốc hội, họ đang trả nợ cho tiền kiếp của mình đấy.

Bản chất của Dân tộc ta đấy, Kinh, mà chả có gì là Kinh cả.

MỘT XÃ HỘI MAN RỢ

Một xã hội man rợ

Chuyện nữ sinh lớp 9 bị đánh, tôi không muốn xem, không muốn biết thêm, vì chỉ cần nghe lỏm tại quán nước, quán ăn là đủ thông tin, cái chính là sự ghê tởm, giận run người khi chứng kiến những hình ảnh người Việt, trẻ em Việt đánh nhau man dại, nhưng quan trọng nhất là quan sát ứng xử của người lớn.

Chuyện bọn trẻ đánh nhau không có gì mới, bao đời vẫn thế, nhưng 5 đứa đánh 1, lột trần, thì không chỉ dừng ở xâm hại thân thể mà còn có nghĩa sỉ nhục người ta.

Đứa quay cũng khốn nạn không kém, càng cách mạng 4.0 sẽ càng nhiều cảnh quay khốn nạn như này, nó adua a tòng như đa phần người Việt, nó cổ súy cho cái xấu, thờ ơ với những thân phận yếm thế.

Còn người lớn thì sao? Cô giáo có yêu cầu xóa clip là đúng, hành động duy nhất đúng, vì không muốn phát tán, không muốn gia đình và nhà trường thêm khó xử. Nhưng vì chạy theo "Thành tích", thứ khốn nạn nhất ở xã hội này, mà cả cô giáo và Nhà trường muốn ỉm đi, đáng lý phải gọi Công an vào xử lý toàn bộ những đứa tại lớp hôm đó chử chẳng chơi, cả Giáo viên chủ nhiệm và Hiệu trưởng, chứ không thể coi như chuyện bình thường ở huyện.

Việc "Xóa" tôi nói đúng vì sao? Vì ở cái xã hội này, người cảm thông hay có khả năng giúp đứa trẻ cực kì hiếm, người ta giờ nghi ngờ với bất kì Nạn nhân hay Thân phận Bất hạnh nào? Thậm chí nghi ngờ chính việc Tốt của mình. Số còn lại, rất tiếc lại là số đông, toàn bọn chia sẻ bằng mồn, vô tình nhân rộng cảnh quay nhậy cảm, trong số đó, nhiều kẻ không nói gì mà chỉ muốn zoom xem mông, xem vú, 5-10 năm sau lại lôi ra, cười khoái trá, chỉ chỏ "cháu nó kia kìa".

Tất cả, tất cả sẽ ám ảnh và thậm chí giết chết tương lai của nó, mặt mũi nào ra đường được nữa, nhẹ thì tự kỉ, nặng thì tâm thần, mà nói dại có khi quẫn trí.

Vậy nên các cha các mẹ ạ, không ai bảo các ac là người xấu, nhưng thà không nói gì lại là người tốt, đừng "nhạy cảm" quá mà biến thế giới quan xung quanh thành man rợ, đừng đẩy cháu bé tới bước đường cùng như 1 thế kỉ về trước.
Ts.

Thứ Hai, 18 tháng 3, 2019

CHUYỆN GIUN SÁN



Hồi bé, chúng ta nuôi cá phức tạp lắm, chả đơn giản như bây giờ với viên thức ăn tổng hợp đâu.

Trừ phi om cá chọi, cả tháng trời trong bề nước mưa đậy kín, hay chôn trong chum, gần như không cho ăn gì. Chúng tôi "chơi" cá chọi thực ra gọi cho mĩ miều chứ đúng ra ta Hành hạ nó, bỏ đói nó để khi thả chung 1 lọ, chúng lao vào nhau, mà bục, ăn vây ngấu nghiến. Con nào no quá có khi lại dát, vừa thả vào đã nhồng, vây cụp, thân  nhợt nhạt, trắng bệch.

Ngày ấy, chơi cá thì người ăn gì, cá ăn vậy, từ cơm nguội, sợi bún, hạt cơm, vụn bánh mì hay ít thịt rơi vãi trên mâm, mỗi tội nước nhanh thối. Nhiều khi nghĩ cũng khổ thân lũ cá. Thời bao cấp cả nước đói, nói gì đến cá.

Nhiều khi đánh được con muỗi trong màn, đập vỉ được con ruồi, vo ra con mọt gạo... lại thả vào lọ, có khi cả con cuốn chiếu, thế mà chúng cũng ăn, nhưng được 1 nửa thì bỏ bữa, chắc hóc.

Ấy là những món sạch sẽ nhất. Chứ nhiều hôm lật gạch bên đường, nhặt được con giun câu cá, tôi cấu nửa, thả vào cho chọi nó bục, nuốt vào tới bụng rồi mà mồm vẫn còn ngoe ngẩy phần đuôi giun.

Có hôm vác vợt uốn khung bằng sợi thép, lót vải xô ra vũng nước vớt hồng trần, cái giống này nó nhiều, đỏ, có khi lẫn con rệp nước, đốt chết cả cá vàng.

Cái giống Lăng quăng, bọ gậy là khó vợt nhất, thấy bóng người là chúng lặn hết xuống, mà có lúc nào ta cũng thả cá vào được đâu, có khi là lu, chậu, lốp xe với chậu cây si nhà hàng xóm chứ có phải nhà mình đâu. Món này chọi có vẻ khoái, cứ lừ lừ, bơi sát, theo con bọ gậy lên tận mặt nước rồi nhường hút sụt con ấu trùng muỗi vào bụng, ăn no căng, ánh mắt no nê, căng vây, đánh gương, bục đầu nhựa đường nhoay nhoáy.

Chơi cá, có lẽ món chúng thích nhất là giun đỏ, giun chùm, bọn giun quấn vào nhau như búi chỉ, mua ngoài chợ sạch đỏ không tí bùn nào, chứ tự ta cũng móc cống, móc rãnh là có được cả mảng. Cái giống này neo chân dưới bùn, đầu loe ngoe uốn theo dòng nước, bốc lên cả mảng, rũ rũ trong dòng nước cống cho đất tở ra từng phần, chứ không thể sạch bùn hẳn, cho vào lọ mang gọi là bữa tươi cho cá, như người thi thoảng được ăn phở vậy.

Giống giun này ngu, có thả trong bể cá chúng chui xuống cát được 1 lúc lại ngoi lên, toàn tự khai tôi ở bụi này, kiểu mình xưa ngâm đít trong chậu nước ấm để bắt giun kim í. Nhìn con cá kiếm, cá vàng nó giật cả tảng, lắc đầu thật mạnh cho con giun bật lên, cứ từ từ nuốt vào họng, giống đứa trẻ hút sợi bún vào mồm vậy. Ngon và bổ, cá cứ béo mập, ỉa đen sì cả đáy bể.

Tự nhiên chuyện giun sán dạo này nhắc tới chuyện lọc giun đỏ, bỗng thèm nhớ những trưa hè thẩn thơ lội nước.

Từ hồi ấy, từ những cán bộ 70 đổ lại, ăn bốc ăn bả mãi rồi, giun sán đầy người. Có hôm trở trời, ngồi tiếp chuyện đồng chí lãnh đạo, anh chỉ vài thái dương, lắc đầu mệt mỏi. Tôi vội hỏi "Vết đạn thời chiến hả anh". Anh bảo "Không sán+sản, mệt".

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2018

SỐNG Ở NHÀ VỢ

[Sống ở Nhà Vợ]
(nhà vợ ở Hà Nội)

Ngày vợ đẻ, tôi theo vợ về chui gầm chạn. Sống trong môi trường xhcn ai cũng phải cố gắng hoàn thiện, vì vậy mà sau những lúc giặt giũ, lau nhà tôi lại vội chùi tay vào đít quần, lao lên phụ đạo cho em vợ.

Lại nói, nhà vợ có ku em trai kém tới mười mấy tuổi, hơn cháu mới đẻ cũng ngần đó tuổi. Cậu quý cháu gái lắm, tôi rất ưng, thế nên tôi hứa sẽ rèn rũa cho em nó thật hoàn hảo trước khi lấy vợ, tiếc là cứ đang giảng bài, em lại lao xuống tầng ăn hoa quả, và không trở lại.

Là con trai độc, béo tốt như em chã nên em nó ăn cực khỏe, nhoằng cái là hết con gà, nhưng em nó ăn dại lắm, toàn ăn đùi, lườn chứ đầu, cổ, cánh, chân với phao câu em nó để lại, khổ nỗi tôi lại không uống được rượu nên phần đó lại nhường cho chị của em nó hết. May quá, sau khi cắn, xé, nước luộc gà tứa ra bát từ màu vàng nhạt tới suộm mỡ hay lẫn màu máu cá, em nó đổ ngược vào đĩa gà, tưới lên đống xương xẩu còn lại, tôi vội chộp lấy thìa, lách vào đáy đĩa, rưới lên bát cơm của mình, ăn ngon lành.

Tủi thân lắm, hôm khác, em định phi đũa vào quả lườn, tôi rút đôi khác, kẹp chặt 2 mỏ, như chưởng Kim Dung rồi nhẹ nhàng ôn tồn phân tích:
"Em nhỏ nhất nhà, đầu bữa phải xo đũa, xo bát rồi mời bố mẹ và anh chị, chứ không nên để anh mời cơm xong lại chả còn gì để ăn.
Mà em cứ khai đũa bằng miếng rau đi, thịt không ăn vẫn còn đó, chứ anh nào dám gắp của em."
Thế là em nó gắp trước 1 cọng giá trước khi chiến tiếp cả con này.

Mưa dầm thấm lấu, hôm sau tôi lại bảo:
"Ra bàn trước, em phải xắp xếp mâm cơm cho hợp lý, bát nước mắm thì gần đĩa rau, đĩa muối súp thì gần con gà, tương ớt, tường cà thì sát bên súc sích... Để gắp gì chấm nấy, tay đưa ra hứng luôn vào bát, đừng rớt lên bàn như bắn pháo hóa, (may tôi kìm không nói hơn), tương ớt tưới lên rau muống thì ra làm sao, bát cơm cũng hứng lấy miếng thịt, đừng đuổi nhau trên mâm, buồn cười lắm, mà miếng ăn, em cứ thả vào bát, đừng đưa thẳng lên mồm, thế khác nào cả đĩa thịt là của em, cả nhà quây quần ngồi xem như khán giả."
Em nó có vẻ tâm đắc lắm, ăn uống chậm hẳn, hôm đó tôi được thêm miếng thịt đưa cơm, coi như cải thiện.

Trong nhà, bố mẹ có tuổi, nên tôi ngồi đầu nồi, mình thích mỗi cơm, không xơi thì ai, nên hướng dẫn em nó, xới 2 xới, gấp đôi xới cơm cúng, nếu nhão thì mở vung thêm, đầu tiên hớt 1 lớp gạt sang bên, xới cho người lớn trước, cơm rền ở giữa, ta lại lấp lớp cơm trên mặt xuống hố vừa đào cho chín thêm, tới lượt thứ 2 mới đánh và đảo, cho cơm tơi xốp, không đóng bánh. Nhưng em nó ngồi đầu kia, dường như không nghe thấy.

Cả cu em lẫn ông bà đều ăn ít cơm nên bát canh tôi để xa, thường những vật kiến trúc có chiều cao tôi để xa tầm với, thấp dần về phía người ăn, cuối bữa, ông cụ lăng bát cơm bên cạnh bát canh rồi từ từ múc. Ku em cũng vậy, 1 tay cớn qua mâm, thong thả chao muôi. Thê là cả nhà có 5 phút giải lao giữa bữa, nếu không cầm đũa thì tôi đã thò tay vào mồm kéo cái sơ rau ra, nhưng ngại và xấu hổ. Lần 2 tôi cũng lăng bát sang phái đối diện, đè lên tay em, tạo thành thế gọng kìm như Búa với Liềm vậy.
Cuối bữa tôi mới nhắc nhở:
"Em có sức khỏe, cầm bát không khó khăn gì, bố già rồi mới đặt bát xuống mâm, chứ em nên 1 tay cầm bát, 1 tay múc canh, thời gian có thể không hơn nhiều nhưng cả nhà đều thấy Em rất nỗ lực, cố gắng và "mong muốn" kết thúc quy trình, nhường sân khấu cho cả nhà. Thế có phải hay không."

Cuối tuần, đang ngồi xem tivi, vợ mới ghé tai:
"Giờ bữa cơm anh đừng nói gì nữa, anh nói thế khác nào nói ông bà".

Ừ nhỉ, thôi chết, mình vô í, vô tứ quá. Hết tháng đấy, vợ liền vết khâu, cả vợ chồng con cái lại kéo nhau về nhà nội, hết cuộc sống nhung lụa dưới gầm tủ lạnh. Mà ku em cũng ít được tiếp xúc với tôi, nhưng hy vọng là đủ, giờ em nó đi Tây rồi, tôi lại mong em nó tiếp tục sự nghiệp truyền bá văn hóa Việt trên trời Âu, thực là tự hào và sung sướng.

Thứ Ba, 27 tháng 11, 2018

CẢM ƠN CÔ GIÁO

CẢM ƠN CÔ GIÁO

Vì “nói tục” ngoài sân trường, 1 hành đồng rất thường gặp, thậm chí cả các giáo viên, 1 hành động nói láo thậm chí bắt gặp ở mọi cấp ct, 1 học sinh đã bị phạt, nhận 230 cái tát từ tất cả 23 bạn trong lớp, cộng với 1 cái chốt của giáo viên chủ nhiệm Nguyễn Thị Phương Thủy, 1 giáo viên ưu tú xhcn.

Nhiều người nói vụ việc tại lớp 6/2 Trường THCS Duy Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình khiến học sinh phải nhập viện là 1 lời cảnh tỉnh.

Tôi chả hiểu cảnh tỉnh ai nữa, sau khi Cuba say mèn, giờ còn mỗi Việt Nam còn thức, vì đó là thực trạng của Quốc gia này, có phải hiện tượng cá biệt gì đâu, thậm chí cũng chả vi phạm thuần phong mỹ tục gì cả, mà nó như bằng chứng sống cho học thuyết "Tôn sư trọng đạo", "tiên học lễ, hậu học văn".
Đúng không ạ.

Thậm chia nhiều người đòi tát lại cô giáo 231 cái, không khác gì 1 sự adua a tòng, bởi chửi bậy mà ăn tát thì cả xh này đỏ má, bởi nếu bắt các thầy trường đó, mỗi thầy tét mông cô 10 cái, thì không ít thầy sẽ rút dùi cui ra đập, dập liên hồi... Mượn gió bẻ măng, mà chả làm cô sợ hãi gì, cũng không thay đổi được bất kỳ vấn đề gì, cũng như của xã hội này vậy.

Ở đây, ta hãy nhìn nhận như 1 bài học mà cô giáo và các bạn đã tặng cho Hoàng Long Nhật với 1 mức giá rất vừa phải, 1 kỷ niệm đầu đời, thời học sinh vô cùng ấn tượng.

Bây giờ cháu mới 12 tuổi mà đã được chứng kiến va chạm đầu đời để lớn hơn, khôn hơn, thực là may mắn. Phải cảm ơn cô giáo lắm lắm.

Bởi sau này lớn lên rồi, con sẽ thấy các lớp Lđ, như cô giáo vậy, sẵn sàng ra những quyết định mất hết tính người, vô lý, vô tình, hoàn toàn cá nhân mà không vì lợi ích xã hội....nhiều lắm, nhiều lắm, nhiều vô kể. Cháu sẽ thấy, nếu tuân thủ những quyết định ngu ngốc ấy có khi làm thiệt hại cho NN hàng ngàn tỷ đồng mà vẫn phải làm, vẫn phải thực hiện.

Còn các bạn trong lớp sẽ như những đồng nghiệp, những người đồng chí, sợ lên tiếng, sợ trách nhiệm, mà sẵn sàng nịnh trên nạt dưới, nện cho bạn bè te tua, muốn an phận thủ thường, hoặc bon chen chỉ mong được cấp trên khen vì sự trung thành, đã mù quáng nghe lời, khi buông tay họ lại trở thành Người lương thiện, hay những chiến hữu chỉ chờ cơ hội là tát bạn lật mặt.

Vậy còn gì hay hơn không con, khi con nhận ra bộ mặt thật xủa Xh để biết ứng xử thông minh hơn, tinh quái hơn, để tồn tại ở đời, rằng dưới gầm trời này không tin được bố con, bạn bè nào hết.
Đấy, 1 lần nữa con nên cảm ơn cô.

Đầu tiên thì tôi cũng phẫn nộ lắm, cơ mà sau thấy mặt cô giáo, quá xấu, không xinh giống bạn gái tôi, thì tôi thực sự cực kỳ phẫn nộ. Đập chết đi cũng được các mẹ ạ.

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2018

Một nước cờ cao

Sao tự dưng lại dấy lên chuyện xây nhà hát giao hưởng 1508 tỷ giữa khu đất Thủ Thiêm?

Thoạt tiên người ta sẽ nói Wrong time, Wrong place, tức là sai cả nơi xây lẫn thời điểm đề xuất.

Vấn đề đất cát Thủ Thiêm đang nóng hừng hực, dân kêu khóc khắp nơi, còn nợ nần quốc gia chồng chất...xây làm gì?

Không phải. Thực tế chính quyền đang cố gắng chứng minh rằng họ đang nâng cao đời sống Văn hóa tinh thần người dân, đất cát nơi đây có giải tỏa cũng "vì dân".

Nhưng thực tế đây là bài Vứt xương cho chó cắn nhau, đủn đít những nghệ sỹ nổi tiếng, thần tượng của dân chúng ra đối đầu với dân đen, vừa xoa dịu, vừa cả vú lấp miệng em những người đứng về phía những người thấp cổ bé họng.

Còn họ, tọa sơn quan hổ đấu, rung đùi xem 2 bên chửi nhau, đất sau khi giải phóng sẽ tiêu tiếp 1 mớ tiền trên nhưng dự án "khả thi" kiểu Bảo tàng Hà Nội, còn các tổ chức chính trị lo việc khác, ví dụ như đấu đá nhau chẳng hạn.

Chuyện chấm mút được hay không sẽ xét sau, nhưng lúc đó, dân ntn, nghệ sỹ có trình diễn được hay không cũng kệ mịa, chắc cũng tỏi hết cả rồi, nhớ đếch gì đâu.

Đấy, xem Nhà hát cải lương Trần Hữu Tràn hay nhà hát giao hưởng Vĩnh Phúc thì biết.

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2018

MỖI NĂM 1 NGẬP LỤT

Mỗi năm 1 ngập lụt

Hồi bé, khu tôi ở gần đường Giải Phóng, phía âu là ao ông Chương, bùn đặc quánh, bèo phủ kín bờ đất đá lởm chớm, không xa, đoạn xóm trong là nhà xí công cộng, 5-6 chuồng chia làm đôi, bên nam bên nữ. Đường xóm lát gạch đỏ, càng vào khu vs càng vỡ, nước lõm bõm, khai rình vì người ta ngại, cứ đứng ngoài mà đái, phía trong mấy cửa sập xệ, khắc nhì nhằng, đôi chỗ có câu thơ "ỉa cho trúng lỗ mới tài, ỉa chệch ra ngoài trình độ còn non". Mà cửa thừa trên thiếu dưới, chỉ đủ che mặt, ngồi xuống là hở hết hạ bộ ra dưới mép cửa. 2 bệ chân đặt 2 viên gạch xô lệch, lỗ xí cũng chả tròn, tường quét vôi vàng, đôi chỗ quệt ngón tay nâu đỏ.

Thời ấy đói, đất rẻ nhưng các nhà đều lấn ao lấy chỗ trồng rau bầu, rau bí không cũng che chắn lúc câu cá trộm, quây tấm liếp làm nhà vệ sinh riêng, khỏi phải đi xa. Phân bắc dưới hố bón cho su su tốt um.

Ngày ấy, hệ thống thoát nước mưa không có, từ Đại Cồ Việt đổ xuống toàn ruộng lúa với bãi tha ma. Phía ngoài đường người ta cứ nâng cao dần, nhà dân cứ hủm xuống, thấp ngang mặt ao.

Mưa. Ngập.

Nên thùng, can chậu đủ kiểu trữ nước mưa để sinh hoạt và nấu nướng. Nước tràn qua bể nước ngầm thối ủng.

Úng.

Nước từ xóm trong tràn ra đỏ quạch, phù du vàng như chuôi dao, như cá săn sắt lao nhanh vào nhà cùng giấy báo với vỏ bao xi măng xé vụn. Nước từ ao cũng tràn qua vườn và cửa sau mang thứ nước đen sì cõng bèo giao hợp ngay giữa phòng khách.

Nước lên tới sát mép giường, thả chân là chạm. Mọi thứ cứ lều phều trôi dưới gầm giường như xà lan chui qua cầu ngoài sông Hồng, mùi thối um, ngầy ngậy, như mùi thịt cừu.

Cả nhà mình bố tôi mặc quàn đùi, lội bì bõm hết nhét gạch dưới chân giường lại nâng cái tủ áo với bếp dầu, trạn gỗ. May quần áo để trên nóc tủ, chăn treo xích đông, cùng giấy từ nhét vali Liên Xô, còn gì khác thì chất hết lên giường. Mẹ đi lại cứ bước qua ghế đẩu, qua cạnh tủ li mà vào bếp nấu nướng nhưng kiểu các cháu chụp ảnh Phượng Hoàng cổ nhuế bây giờ.

Nước rút mà ngấn vàng chuyển sang màu nâu gạch, đắp nổi rất rõ trên tường quét vôi mầu xanh như chứng nhân trận lụt hàng năm.

Sắp nửa thế kỷ mà Hà Nội, may có thủy điện Hòa Bình, Hà Giang, Sơn La nên Hà Nội không còn úng lụt nữa.

Nhưng bù lại, hàng năm các bộ Y Tế, Giáo dục hay Giao thông vẫn cố gắng để lại những vệt mầu vàng trên nền tường đỏ, thối, khắm vừa nhơ nhuốc không tả được.

Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2018

ÂM MƯU THÂM ĐỘC

Thuyết âm mưu

Dứt khoát vụ nâng điểm Hà Giang là 1 kế hoạch có Âm mưu thâm độc. Âm mưu nâng điểm cho những học sinh yếu kém, yếu kém ở đây do điều kiện học tập, xã hội khó khăn, không được thêm nếm như miền xuôi chứ kỹ năng mềm (và ấm ấm nữa) của những học sinh này chắc tốt, để thâm nhập và làm hạ thấp giai cấp Tri thức trong nước. Âm mưu ở đây còn là chiến lược gộp các kì thi 2 trong 1, 3 trong 1 lấy lý do Giảm chi phí NN thực tình để dễ tăng mức phí chạy ngoài.

Tất cả được núp dưới câu khẩu hiệu "sống, học tập và làm việc theo gương bác hồ vĩ đại".

Những cán bộ yếu kém chuyên môn, chủ yếu mua bằng, mua điểm sẽ giết chết nhiều người  nhờ các loại vacxin tiêm chủng, dạy dỗ các lứa học sinh sau 1 cách máy móc như tuyên giáo, lẫn lộn "n" "l"... Chỉ là chuyện nhỏ.

Nhưng các thế lực phản động cài người vào các nhóm bất mãn, chống đối chế độ, hay chỉ đơn giản mong muốn thay đổi thể chế mới là chuyện to. Những sinh viên KV học dốt, sau này sẽ là những cán bộ giỏi luồn lách, leo cao thành những lãnh đạo các tỉnh, ban, bộ thậm chí cả TW, thi chính trị Mác Lenin họ còn quay cóp thì biết rồi đấy. Những đồng chí này sẽ rất ghét người giỏi, không giỏi thì cũng cương trực, tức là cái loại không chạy điểm, chạy chức, họ trù dập, cô lập người ta. Những chiến sĩ này cứ định kì lên tá, lên tướng, nhưng là "tinh tướng" bắt nạt dân chứ gặp quân tàu lại đái ra quần... Khiến các bộ máy, cơ quan mất hẳn dân chủ, xã hội mất tính sáng tạo, trí tuệ, chất xám ... Thật không dám nghĩ tiếp nữa.

Câu chuyện của Hà Giang, 1 phó phòng tên là Lương mới đểu, tiếp theo là Lạng Sơn, Sơn La, Hòa Bình... chỉ là phần nổi của tảng băng chìm làm lộ sáng 1 âm mưu thâm độc, muốn biến nước ta quay lại cái tên "đại ngu" 1 lần nữa.

Cũng may, đảng ta xáng suốt, phản dame bằng cách vận dụng chiến lược "đi tắt đón đầu", ai học càng nhiều càng lú, ai ít học sẽ được đào tạo ngắn hạn nước ngoài về áp dụng ngay, hiệu quả thấy rõ. Ngoài ra còn thành lập các Đặc khu để cô lập cái ngu dốt, không để lây lan.

Thật là tài tình.

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2018

NHẦM CON

Ngày về Linh Đàm, cả khu vắng vẻ, tôi vào tận chợ Hà Đông mua con chó ta màu vàng về nuôi. Con Ly chân cao, có huyền đề, tai dỏng, mắt sáng, tiếc mỗi lưỡi không có đốm. Con chó khôn, mỗi khi nghe tiếng xe 2 bố con từ tít xa, cả nhà không ai biết, chỉ cần thấy dáng nó lao xầm từ sau nhà ra cửa trước, chân cào cào khe cửa, là biết. Chưa kịp dắt xe, Ly đã nhao ra, nhảy lên bẩn hết quần, may mình dễ tính, đẩy con chó ra, phủi quần lại mặc tiếp cả tuần. Ngày nó bị mất trộm, cả nhà buồn mãi. Hôm sau tôi lại vào chợ mua con chó con khác, giống hệt, cũng gọi nó là Ly.

Rồi khu phố đông dần, thợ thuyền lộn nhộn, chó sủa suốt ngày, lông bay đầy nhà, máu với nước đái khai nồng nặc ngoài ban công.... Gia đình đành bán, chứ ai nỡ thịt. Hôm thợ vào bắt, con Ly như có linh tính, co rúm lại, mắt ngân ngấn nước. Mẹ tôi ra nói chuyện với người mua. Còn tôi không ra khỏi nhà, tôi sợ, sợ nhìn vào mắt con chó.

Nuôi nó ngần đấy ngày, thân thiết, trung thành như vậy, thật không nỡ lòng nào nhìn cảnh chia ly. Cả nhà cũng buồn mất 1 thời gian, thậm chí nhớ tiếng chó mãi.

Con chó còn vậy, nên con người học với nhau mấy năm còn nhớ, ăn ở làm việc với nhau cùng cơ quan còn nghĩa tình, nữa là đứa trẻ đỏ hỏn, bú ti chùn chụt 5-6 năm.

Xét nghiệm ADN là sự Vô Nhân Tính của khoa học. Nhưng miệng lưỡi thế gian mới Dã Man. Cả xã hội chứ đừng nói những người hàng xóm cứ gặp nhau lại nhỏ to, thì thụt, mắt láo liên, tay chỉ chỏ "thằng kia không phải con đẻ đâu", hay đại loại thế. Trong khi phương Tây giờ hạn chết đẻ, nhưng nhận con nuôi, họ nuôi dậy bọn trẻ thay con, hơn vạn lần kiểu đẻ ra mà không nuôi được, xã hội bớt được miệng ăn, xuất học, chục mũi tiêm chủng. Còn ở ta cái quan niệm khổng khâu ăn sâu vào tâm can, làm con người ta đôi khi nhỏ nhen và tầm thường, lại cứ hay dí mũi vào chuyện người khác.

Nên đối với cái chuyện nhầm con gì đó, tôi rất chia sẻ với những người mẹ, ước gì 2 chị đều là những người tốt để 2 đứa trẻ giờ có 2 người mẹ, từ sự vô tâm của người đời, sự độc ác của cả gia đình và miệng thiên hạ.... Các con sẽ được bù đắp hạnh phúc gấp đôi những đứa trẻ khác. Mong các con trưởng thành mà dí bờ vào những thị phi.

Tuyên án

Anh Đặng Văn Hiến bị tuyên án tử

Có vẻ thể hiện sự nghiêm minh của Pháp luật, đúng, giết người phải đền mạng, câu hay nói trong film Bao Công của tàu.

Nhưng đây là thời đại nào? Xh "tiến bộ" chúng ta còn bỏ ra cả mấy chục năm để cải tạo những người "nợ máu" của Quốc gia trong Nam? Vậy tại sao không đủ nhân đạo để cải tạo 1 người từ phía bắc.

Một người Dân tộc hiền lành, yếu đuối, chấp nhận tha hương lập nghiệp, 1 người bị o ép, bị cường quyền áp bức, bị đe dọa cướp đi mảnh đất thấm đẫm mồ hôi.

Một bị cáo nhân thân tốt, chưa từng phạm tội, gây án trong tình trạng bị đe dọa và sợ hãi, trước là bắn cảnh cáo, sau là tự ra đầu thú, bản thân gia đình nạn nhân đã xin giảm án, được dư luận ủng hộ...

Vậy hà cớ gì Tòa án quyết ép chết anh, quyết dương cao ngọn cờ thượng tôn pháp luật?

Bởi vừa đây thôi Chủ tịch QH Nguyễn Thị Kim Ngân băn khoăn này: “Không lẽ giờ “ông” Thanh tra Chính phủ lại đi kiện "ông" Bộ trưởng này, lãnh đạo kia về tài sản thì nghe không đúng truyền thống văn hoá Việt Nam lắm”.

Vậy giữ nguyên án cho 1 người thấp cổ bé họng, lâm vào bước đường cùng là chủ trương của cs, hợp với thuần phong mỹ tục? 1 câu như nói đùa nhưng là thực tế khi tam quyền không phân lập, chịu hoàn toàn sự chỉ đạo của BCT chỉ giỏi bắt nạt dân đen và xuề xòa với toàn bộ 4 triệu đảng viên, tham nhũng.

Chả phải. Có chăng là NN đang muốn đánh rắn động cỏ, muốn dập tắt những phần tử có tư tưởng đối kháng, muốn cảnh báo những người muốn chống lại lực lượng thực thi pháp luật, những đội quân cưỡng chế, hay giải tỏa mặt bằng. Hoặc để đạt chỉ tiêu bắt bỏ tù, tử hình hàng năm, số lượng này nếu bắt đống đảng viên tham nhũng thì thừa nhưng không thể.

Nếu cho đảo lại, anh Đặng Văn Hiến làm quan tòa, chẳng may anh có "đại ngu" như các vị đang ngồi đó mà tử hình 4 triệu đồng bào cầm cờ đỏ búa liềm thì chắc hơn 80 triệu dân còn lại chả dỗi hơi mà xin anh ân xá.

Bố tổ.

Thứ Ba, 19 tháng 6, 2018

GIẶC TRONG vs THÙ NGOÀI

Thay vì tập trung và nâng cao khả năng ngăn chặn các vụ tấn công mạng từ trung quốc hay bên NGOÀI vào thì Quốc hội đã biểu quyết Luật để kiểm soát người dùng từ bên TRONG, lượng đặc vụ đeo kính đen sẽ được trải kín các quán trà để thu thập thông tin vỉa hè, tự động mở mail và xua đuổi các mạng xh lớn trên thế giới, kìm hãm phản biện xh là kìm hãm xh....

Hoàn toàn đi ngược lại xu hướng thế giới, nhắm mắt đi theo con đường của Tq hiện nay.

Nhiều khi mình nói ĐBQg như bù nhìn có khi hơi quá, vì ít ra ngoài quán trà đá người ta còn dám nói thật.

Chém nhanh không nó khóa. Ts.

BÀN CUỐI

BÀN CUỐI

Xưa tôi học kém, đặc biệt là môn văn, chữ xấu, xấu tới mức mình không đọc được cả chữ mình, phải nhờ thằng Ngọc ngồi cạnh, thành ra điểm toàn dưới trung bình. Từ lúc vào 10, thầy giáo cho con gái ngồi phía trên, thật đúng ý, mình lẩn xuống, chọn chỗ gần cuối. Trong lớp có 2 thành phần nam được ngồi bàn 1-2, 1 là loại cực giỏi, 2 là loại cực bựa nhưng có quan hệ, bố mẹ gửi gắm, ngồi đầu để thầy cô trông chừng.

Bọn 2 -3 bàn cuối phía trong lúc nào cũng tưng tửng, tiện nhìn bài, quay cóp. Học không ai giục, bỏ chẳng ai hay, trừ Hải cụ, học rất nghiêm túc, dát gái, dát tới mức thậm chí còn sợ trượt ĐH. Bọn này còn hay lôi truyện chưởng ra đọc, có thằng sau này thành CA hẳn hoi, rồi cả truyện người lớn, tối gập đánh dấu để kể lại cho nhau nghe, khiến hội con gái cứ dỏng cả tai, nuốt từng chữ, bọn này đa phần đều thành kỹ sư.

Cuối năm lớp 12, ý chừng sợ tôi đúp, cô Vĩnh dạy văn mới cho tôi đọc thuộc bài thơ "Bên kia Sông Đuống" để gỡ điểm miệng. Tôi nào có thuộc, mới vứt quyển sách văn lên bàn trên cho thằng Cường mở sẵn, đứng dựa lưng vào tường, dáng như Nguyễn Viết Xuân, mà đọc. Giọng đọc lúc hùng hồn, khi tình cảm, trầm bổng lên xuống như đường lên vùng cao, mượt mà, ướt át như dòng nước, lúc đanh thép như mác lê, đoạn nào không nhìn rõ tôi lại gập người như lấy hơi, ngôn ngữ cơ thể cũng rất truyền cảm.

Xong đoạn trích, cả lớp vỗ tay rầm rập, mấy bạn nữ phấn khích gào lên "10 điểm", cô đành hạ bút, nhưng sau cô chẳng có tí ý niệm gì về chuyện đó. Trừ tôi, vẫn coi đó là 1 phút huy hoàng trong đời.

HOTGIRL BÌNH LOẠN BÓNG ĐÁ

BLV bóng đá

Danielle Lloyd từng là Hoa hậu Anh, người mẫu ngực khủng... Nói về độ hót thì mấy em người Việt ở dạng tuổi teen. Cô này có đặc điểm là chuyên cặp với các cầu thủ bóng đá.

Người mẫu Gemma Atkinson cũng là 1 cô nàng như thế, trong danh sách Bồ của cô có cả Ronaldo lẫn Ryan Giggs thời gian gần đây.

Chuyện 1 hotboy cặp hot girl thể thao càng không hiếm, như Hingis vs Sol Campel, Graff vs Agassi, Masha vs Dmitrov, Katanek vs Vaidisova... Điều tôi muốn nói tới không chỉ là độ hot, có sẵn chuyên môn thể thao, mà dứt khoát lúc mặn nồng, những cô nàng này đã hóng được những câu chuyện tuyệt hay về bóng đá.

Ấy vậy mà phương tây không biết tận dụng. Họ mời Caragger, Neville, hay Scholes làm BLV bóng đá, mời Bartoli, Jim Courrier hay Srichapan làm BLV quần vợt tức đa phần là những người có trên dưới 20-30 năm ăn ngủ, lăn lộn với môn thể thao đó, mà không mời mấy cô chỉ mới "ăn nằm". Là những vận động viên họ nắm rõ các kỹ chiến thuật, phân tích sát các tình huống và tâm lý của VĐV trên sân. Mỗi câu nói của họ luôn khiến khán giả trầm trồ, ngạc nhiên hoặc bị sốc.

Còn ở VN mùa này, VTV mời những "cô gái tóc vàng" lên sân khấu bình luận ngô nghê và nhạt nhẽo, họ đánh mí đậm, kẻ ngực sâu. Trong khi người xem chỉ quan tâm tới đôi chân và cái đầu, hỏi sao không bị chê. Như MC Thành Trung vô duyên dẫn bóng đá 2 đấu 2 người ta cũng nản, nói lắm như Tạ Biên Cương lắp bắp thường xuyên người ta cũng chán, đến có duyên như Xuân Bắc mà trên sân khấu trước 1 ngàn người chém vớ vẩn đã bị hỏi "thằng đấy tuổi gì".

Tại sao VTV k biết dẹp bỏ cơ chế để mời Quang Tùng, Quang Huy làm bình luận, muốn hot girl thì có Ngọc Trâm, Kiều Trinh thậm chí cả Văn Thị Thanh lên chém gió. Hiệu ứng dứt khoát tốt hơn. Bí quá VTV6 có thể điều chị Điền Kinh Nguyệt vừa xinh vừa duyên, mỗi tội hơi béo.

Vff nó đã quái thai, VTv lại càng góp phần vào việc bóp Bóng đá thêm méo mó. Nếu đã thức tới 3h sáng để xem nghĩa là người ta thực sự khát khao và quan tâm môn thể thao này, chứ không điên tình dục, cuồng xem mông với vú. Tôi cam đoan, nếu có nhu cầu, họ đều đã biết xếp hình vào cung giờ 19h00-19h45, khung giờ vàng chuyên dành cho cả dân tộc "thẩm du" rồi các anh chị ạ.

Thứ Ba, 12 tháng 6, 2018

LUẬT AN NINH MẠNG 2018

LUẬT AN NINH MẠNG

"Trong Điều 10. Các hành vi bị nghiêm cấm"
Mục 1. Sử dụng không gian mạng xâm phạm chủ quyền, lợi ích, an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội.
Vậy "trật tự an toàn xã hội" là gì? Là chó sủa mèo kêu, hay ai đó chửi đổng giữa đường vì đọc bài của tôi là thành mất an ninh trật tự? Trong bối cảnh Luật Biểu tình không biết bao giờ mới được phê duyệt.

Mục 2. Đăng tải, soạn thảo, tán phát thông tin xâm phạm quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân, trái đạo đức, thuần phong mỹ tục, chống nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam trên không gian mạng."

"Mục 4. Soạn thảo, thu thập, lưu trữ, truyền đưa thông tin, tài liệu có nội dung thuộc danh mục bí mật nhà nước trên máy tính kết nối internet, thiết bị lưu trữ hoặc các thiết bị khác có kết nối internet; đăng tải thông tin, tài liệu có nội dung thuộc danh mục bí mật nhà nước trên không gian mạng."

Trong 1 Xã Hội băng hoại các giá trị về thuần phong mỹ tục, NN tham nhũng thối nát... Nhưng nếu tôi chỉ "Soạn thảo" thôi, để trên máy tính hay điện thoại tôi, cho con cháu sau này đọc cũng bị khép tội hay sao?

Còn Bí mật Nhà nước thì rất rộng, Nhà nước không giữ lại bảo tôi không được thu thập, ngoài quán nước người ta cứ rỉ tai thì toi à.

Đùa chứ cái Luật an ninh mạng này mà được phê duyệt thì nửa nước bị bắt vì tội làm lộ bí mật quốc gia, mà bí mật lớn nhất là chỉ có 1 bộ phận ĐbQH không ĐẦU ĐẤT, gần như ai cũng biết.

Có khi phải vay ODA từ Tàu hay các Trại tù được xây dựng với hình thức PPP các mẹ ạ.

Đánh ĐẰNG TRONG

Thay vì tập trung và nâng cao khả năng ngăn chặn các vụ tấn công mạng từ trung quốc hay bên NGOÀI vào thì Quốc hội đã biểu quyết Luật để kiểm soát người dùng từ bên TRONG, lượng đặc vụ đeo kính đen sẽ được trải kín các quán trà để thu thập thông tin vỉa hè, tự động mở mail và xua đuổi các mạng xh lớn trên thế giới, kìm hãm phản biện xh là kìm hãm xh....

Hoàn toàn đi ngược lại xu hướng thế giới, nhắm mắt đi theo con đường của Tq hiện nay.

Nhiều khi mình nói ĐBQg như bù nhìn có khi hơi quá, vì ít ra ngoài quán trà đá người ta còn dám nói thật.

Chém nhanh không nó khóa. Ts.

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2018

CƠ HỘI

Khi Nga đánh Krym ta không ủng hộ Ukraine, Nhật bản giữ Senkaku cũng vậy, còn với Mỹ thì đặc biệt chưa bao giờ.
vậy thì sao khi ta có chuyện lại hỏi sao họ không bênh, đáng lý họ còn nói: "Việc của CS chúng mày, tự mà lo lấy."
Đằng này hết học giả Italia, thủ tướng Nhật, Thượng nghị sỹ Mỹ đều phản đối TQ xâm phạm hải phận VN.
Chả thấy mấy anh Triều Tiên, Cuba được viện trợ không biết bao nhiêu gạo của VN giờ như bị CÂM.

Thế mới biết Văn hóa phương Tây có sự công bằng và minh bạch của nó.
Đây chính là cơ hội cho Chúng ta TỪ BỎ Khổng giáo hủ nho, thù lâu nhớ dai, đầy định kiến và nhỏ nhen, xấu xa và bỉ ổi; Lột bộ mặt thật của "người bạn" láng giềng 16 chữ vàng.

Chúng ta đã bao giờ quan tâm Tàu vào viếng đền của Thoát Hoan chưa, chuyện Tam quốc kể đoạn thắp hương Mã Viện nhưng ta vẫn đọc, ta đã bao giờ phản đối chúng nó viết sai SGK Lịch sử, bô nhọ VN chưa?
Hãy XA RỜI hệ tư tưởng của loài Lang Sói này hỡi những người VN.

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2018

LUẬT ĐẶC KHU

Khẳng định là trong LUẬT ĐƠN VỊ HÀNH CHÍNH - KINH TẾ ĐẶC BIỆT VÂN ĐỒN, BẮC VÂN PHONG, PHÚ QUỐC (dự thảo) không hề nhắc 1 câu tới Trung quốc, người Tq hay cho Tq thuê, cũng không

Chỉ tại Điều 55. Mục 4.
"Công dân của nước láng giềng có chung đường biên giới với Việt Nam tại tỉnh Quảng Ninh sử dụng giấy thông hành hợp lệ nhập cảnh vào đặc khu Vân Đồn với mục đích du lịch được miễn thị thực theo bảo lãnh của doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ lữ hành quốc tế của Việt Nam với thời hạn xác định;"

Sau khi ban hành luật thì những câu chữ mập mờ, chưa rõ ràng như "thời hạn xác định" sẽ được làm rõ bằng các văn bản dưới luật như Thông tư, Nghị định được ban hành bởi Các bộ hoặc UBND, lúc đó lỏng lẻo tới đâu, xác định tới đâu, thậm chí  miễn thị thực như các nước Asean... dân cũng không kiểm soát được, QH cũng vô tội, Luật cũng không sai.

Tôi xin khẳng định như vậy.
Mỗi tội k biết là nước nào.