Nhãn

XÃ HỘI (127) VĂN HÓA (66) GIA ĐÌNH (50) CHÍNH TRỊ (44) GIÁO DỤC (43) LỊCH SỬ (31)
Hiển thị các bài đăng có nhãn XÃ HỘI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn XÃ HỘI. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2020

CÂY XANH HÀ NỘI

Lạ lùng.
Người ta, những người tự cho mình là fan của Hà Nội, luôn ép hình dáng thủ đô yêu dấu theo 1 cách rất chung: dịu dàng và thơ mộng. Đó là tháp Rùa lung linh sáng trong đêm, là hồ Tây mờ ảo trong sương hay long lanh dưới ánh chiều ta, là mùi sưa đậm đà hay thướt tha những tà áo dài thong dong dưới những rặng cây phố cũ hay những quán ăn sập sệ, những quán hàng nóng ngốt, nhơ nhớp dưới những mái tôn, mái ngói.
Ừ. Công nhận Hà Nội rất hiền hòa, thành phố vì hòa bình mà lị.
Nhưng mấy ai nhận ra 1 Hà Nội rất dáng yêu giữa những ngày nắng nóng kinh hoàng.
Cái nóng của đường phố, của bê tông, hấp vào những bức tường cứ hầm hập tới tận nửa đêm, hun ấm cả 1 bồn nước rửa. Nền nhựa Asphalt bóng loang loang tựa tấm gương tráng lỗi, ảo ảnh cứ đong đưa và biến dạng không ngừng. Đến chiều tối, mấy mẹ con mới dám dắt nhau ra hóng mát, hoặc tưới những đám hoa héo rũ, lúc ý, những con gió cái đầu tiên của ngày mới chợt ùa qua, và không quên nhắc con trẻ chớ lười đi dép. Nền nhựa đường đôi chỗ chẩy nhão ra, mềm nhũn cũng không hợp với gan bàn chân người Hà Nội, trắng hồng và mỏng quẹt, chỉ quen xỏ trong giầy, mùa này mới miễn cưỡng bỏ ra đặt trên nền gạch bông mát mịn.
Cái nắng nóng của Hà Nội dí đầu mọi người chúi xuống mà không dám ngước lên tận hưởng bầu trời xanh với những gợn mây trắng, điều hiếm hoi và biến mất từ giữa mùa thu trước. Cái nóng không đòi hỏi nhưng chắc sẽ buồn với những kẻ vô ơn mà lãng quên nhanh. Mới sáng ra thôi, mặc tấm áo sơ mi vào, nhích từng tý một qua ngã tư, mồ hôi đã nhễ nhại, rỏ tong tỏng xuống mỏ ác, lấm tấm như cơm nguội dưới cùi tay, thấm đẫm cả nách lẫn bẹn. Nhưng tới trưa, dù bầu trời vẫn đứng im đó thì dòng người đã biến mất, giữa cái trong xanh của phố phường Hà Nội, cờ quạt, phông bạt có bạc màu vì nắng chói, nhưng đổi lại những kỵ sĩ độc hành cưỡi moto sẽ thấy cực kỳ hạnh phúc hít thở không khí trong lành, loãng khô nhưng đủ dùng. Cái chính là mồ hôi chẳng kịp ra nữa, chẳng kịp hôi như tên gọi của nó, mọi thứ có rỉn ra cũng tự bay hơi, đọng lại 1 lớp muối mỏng chỗ chân lông và ít váng trên da đầu dưới vành mũ.
Hà Nội không chỉ đặc trưng bởi những phố cổ phố cũ, nói vậy chung chung quá mà có khi vì cây. Giữa mùa hè râm ran tiếng ve mà chầm chậm thả ga dưới tán xà cừ hay sấu có cái thú của nó. Những nhà tâm lý học từ thời Pháp đã từng chứng minh người Hà Nội không đủ kiên nhẫn để đi bộ từ nhà tới trạm BRT gần nhất, dù cái bóng của xà cừ phủ kín cả 1 ngôi biệt thự. Họ cố gắng bù đắp cái nhược điểm ấy bằng loài cây họ lim, lá cứng và to, không héo úa dưới mặt trời dù lá non mới đâm chồi hay đã già, sắp gãy. Đến những chiếc lá rụng xuống không thấy vết răng sâu, cũng không chịu uốn mình dù chất diệp lục đã tàn úa, mà hình dáng chiếc lá chỉ còn hồn cốt, chúng anh dũng rã ra, giữ lại đường cong vênh nguyên thủy.
Những thân cây to, cao vút, che rợp cả 1 khoảnh chứ không lúp xúp như cụm bằng lăng yếu đuối và nhợt nhạt, cố lắm cũng chỉ vừa vặn đầu đít xe đỗ sát vỉa hè. Cao hơn chút là dãy phượng, hoa đỏ rực đốt cháy bầu trời, rực lửa 1 cách đĩ thõa, đã thế đám lá nhỏ phe phẩy để nắng xuyên qua dễ dàng như nước chảy qua lớp vải xô. Còn đám hoa xoan hay sưa lè tè, cánh hoa trắng nhỏ bết vào nhau như đồng lõa với cái nắng. Ấy vậy mà những cây rễ chùm ấy tới mùa bão lại ngả ra đường, đè nghiến lên mông 1 chiếc xe con, hay lả lơi dựa mình vào tường nhà hàng xóm, khiến người ta phải cưa cắt. Giữa cái nắng nóng, lúc cần nhất đám cành lá rậm rì thì chỉ còn trơ khấc thân cây khẳng khiu, què cụt.
Ừ. Có dở người thì những hiện tượng lặp đi lặp lại hàng năm ý vẫn sẽ diễn ra, nằm ngoài ý muốn, rồi nó sẽ trở thành 1 nét riêng, đặc sản mà nếu người Hà Nội mở lòng ra sẽ thấy cay cay mà cũng hay hay.
Rồi đây Hà Nội sẽ lại giống những năm 80 với cứt trâu, bò đầy đường, có khác chăng là ngồi trên chúng giờ là những anh còi ty hin, chân gần chạm đất, đầu cũng chẳng cao hơn nóc oto và mặc áo màu cứt ngựa.

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2020

Dựng tượng làm gì?

Phía tây nước Đức có 1 thành phố nhỏ tên là Trier, trừ những người sống ở những nước Cộng sản thì còn tìm tòi nghiên cứu chứ bên Tây có khi ít biết, bởi đó là nơi sinh Karl Marx, người “có công” với thế giới CS chứ Tư bản thì không, với chính người Đức cũng chẳng.

Nhưng chính quyền thành phố vẫn cho dựng tượng, đồng ý quá trình xây dựng cũng nảy ra tranh cãi về kích cỡ tượng và chi phí xây dựng, dù có 1 phần tài trợ từ trung của. Nhưng giờ thì với người dân ở đây họ coi cũng bình thường, bởi đổi lại, thu nhập cho thành phố từ khách du lịch Trung quốc đi ngó và chụp ảnh với tượng là khá đáng kể.

Có lẽ vậy mà ở Nghệ An ta cũng học tập mà dựng tượng Lenin chăng, thế giới đang bỏ đi, ta thu thập về như 1 nghề truyền thống (ve chai đồng nát) vừa là 1 cách đầu tư, cho du lịch đã đành, nhưng buôn đồ cổ cũng đáng lắm.

Hẳn cả 1 vườn tượng đi, có khi về sau sẽ thu 1 mớ, con cháu ta thừa tiền mua lại Hoàng Sa cũng không biết chừng. Các cụ nhể?

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2019

KINH

Như nhiều Doanh nghiệp lớn, các chùa chiền đều có liên quan tới đất rừng hay núi đá, nhiều công trình ảnh hưởng tới môi trường, thậm chí phá hoại cả những kiến tạo địa chất có hàng triệu năm tuổi.

Và cũng như những Tập đoàn, các chùa này luôn có biện pháp xử lý khủng hoảng truyền thông, mọi chiến thuật, kể cả bôi nhọ, nói xấu, nhằm khuếch trương, cạnh tranh giữ chân khách hàng, những con nhang đệ tử.

Nhiều người có thể cho rằng Mê tín dị đoan ngày nay đang đi ngược lại với Lý luận Mac Lê Duy vật biện chứng, nhưng không phải. Mà căn bản là các đồng chí thời kỳ đầu đã hy sinh giờ đầu thai vào chính những người suốt ngày ra rả tụng kinh giữa Nhà chùa hay trong quốc hội, họ đang trả nợ cho tiền kiếp của mình đấy.

Bản chất của Dân tộc ta đấy, Kinh, mà chả có gì là Kinh cả.

MỘT XÃ HỘI MAN RỢ

Một xã hội man rợ

Chuyện nữ sinh lớp 9 bị đánh, tôi không muốn xem, không muốn biết thêm, vì chỉ cần nghe lỏm tại quán nước, quán ăn là đủ thông tin, cái chính là sự ghê tởm, giận run người khi chứng kiến những hình ảnh người Việt, trẻ em Việt đánh nhau man dại, nhưng quan trọng nhất là quan sát ứng xử của người lớn.

Chuyện bọn trẻ đánh nhau không có gì mới, bao đời vẫn thế, nhưng 5 đứa đánh 1, lột trần, thì không chỉ dừng ở xâm hại thân thể mà còn có nghĩa sỉ nhục người ta.

Đứa quay cũng khốn nạn không kém, càng cách mạng 4.0 sẽ càng nhiều cảnh quay khốn nạn như này, nó adua a tòng như đa phần người Việt, nó cổ súy cho cái xấu, thờ ơ với những thân phận yếm thế.

Còn người lớn thì sao? Cô giáo có yêu cầu xóa clip là đúng, hành động duy nhất đúng, vì không muốn phát tán, không muốn gia đình và nhà trường thêm khó xử. Nhưng vì chạy theo "Thành tích", thứ khốn nạn nhất ở xã hội này, mà cả cô giáo và Nhà trường muốn ỉm đi, đáng lý phải gọi Công an vào xử lý toàn bộ những đứa tại lớp hôm đó chử chẳng chơi, cả Giáo viên chủ nhiệm và Hiệu trưởng, chứ không thể coi như chuyện bình thường ở huyện.

Việc "Xóa" tôi nói đúng vì sao? Vì ở cái xã hội này, người cảm thông hay có khả năng giúp đứa trẻ cực kì hiếm, người ta giờ nghi ngờ với bất kì Nạn nhân hay Thân phận Bất hạnh nào? Thậm chí nghi ngờ chính việc Tốt của mình. Số còn lại, rất tiếc lại là số đông, toàn bọn chia sẻ bằng mồn, vô tình nhân rộng cảnh quay nhậy cảm, trong số đó, nhiều kẻ không nói gì mà chỉ muốn zoom xem mông, xem vú, 5-10 năm sau lại lôi ra, cười khoái trá, chỉ chỏ "cháu nó kia kìa".

Tất cả, tất cả sẽ ám ảnh và thậm chí giết chết tương lai của nó, mặt mũi nào ra đường được nữa, nhẹ thì tự kỉ, nặng thì tâm thần, mà nói dại có khi quẫn trí.

Vậy nên các cha các mẹ ạ, không ai bảo các ac là người xấu, nhưng thà không nói gì lại là người tốt, đừng "nhạy cảm" quá mà biến thế giới quan xung quanh thành man rợ, đừng đẩy cháu bé tới bước đường cùng như 1 thế kỉ về trước.
Ts.

Thứ Hai, 18 tháng 3, 2019

CHUYỆN GIUN SÁN



Hồi bé, chúng ta nuôi cá phức tạp lắm, chả đơn giản như bây giờ với viên thức ăn tổng hợp đâu.

Trừ phi om cá chọi, cả tháng trời trong bề nước mưa đậy kín, hay chôn trong chum, gần như không cho ăn gì. Chúng tôi "chơi" cá chọi thực ra gọi cho mĩ miều chứ đúng ra ta Hành hạ nó, bỏ đói nó để khi thả chung 1 lọ, chúng lao vào nhau, mà bục, ăn vây ngấu nghiến. Con nào no quá có khi lại dát, vừa thả vào đã nhồng, vây cụp, thân  nhợt nhạt, trắng bệch.

Ngày ấy, chơi cá thì người ăn gì, cá ăn vậy, từ cơm nguội, sợi bún, hạt cơm, vụn bánh mì hay ít thịt rơi vãi trên mâm, mỗi tội nước nhanh thối. Nhiều khi nghĩ cũng khổ thân lũ cá. Thời bao cấp cả nước đói, nói gì đến cá.

Nhiều khi đánh được con muỗi trong màn, đập vỉ được con ruồi, vo ra con mọt gạo... lại thả vào lọ, có khi cả con cuốn chiếu, thế mà chúng cũng ăn, nhưng được 1 nửa thì bỏ bữa, chắc hóc.

Ấy là những món sạch sẽ nhất. Chứ nhiều hôm lật gạch bên đường, nhặt được con giun câu cá, tôi cấu nửa, thả vào cho chọi nó bục, nuốt vào tới bụng rồi mà mồm vẫn còn ngoe ngẩy phần đuôi giun.

Có hôm vác vợt uốn khung bằng sợi thép, lót vải xô ra vũng nước vớt hồng trần, cái giống này nó nhiều, đỏ, có khi lẫn con rệp nước, đốt chết cả cá vàng.

Cái giống Lăng quăng, bọ gậy là khó vợt nhất, thấy bóng người là chúng lặn hết xuống, mà có lúc nào ta cũng thả cá vào được đâu, có khi là lu, chậu, lốp xe với chậu cây si nhà hàng xóm chứ có phải nhà mình đâu. Món này chọi có vẻ khoái, cứ lừ lừ, bơi sát, theo con bọ gậy lên tận mặt nước rồi nhường hút sụt con ấu trùng muỗi vào bụng, ăn no căng, ánh mắt no nê, căng vây, đánh gương, bục đầu nhựa đường nhoay nhoáy.

Chơi cá, có lẽ món chúng thích nhất là giun đỏ, giun chùm, bọn giun quấn vào nhau như búi chỉ, mua ngoài chợ sạch đỏ không tí bùn nào, chứ tự ta cũng móc cống, móc rãnh là có được cả mảng. Cái giống này neo chân dưới bùn, đầu loe ngoe uốn theo dòng nước, bốc lên cả mảng, rũ rũ trong dòng nước cống cho đất tở ra từng phần, chứ không thể sạch bùn hẳn, cho vào lọ mang gọi là bữa tươi cho cá, như người thi thoảng được ăn phở vậy.

Giống giun này ngu, có thả trong bể cá chúng chui xuống cát được 1 lúc lại ngoi lên, toàn tự khai tôi ở bụi này, kiểu mình xưa ngâm đít trong chậu nước ấm để bắt giun kim í. Nhìn con cá kiếm, cá vàng nó giật cả tảng, lắc đầu thật mạnh cho con giun bật lên, cứ từ từ nuốt vào họng, giống đứa trẻ hút sợi bún vào mồm vậy. Ngon và bổ, cá cứ béo mập, ỉa đen sì cả đáy bể.

Tự nhiên chuyện giun sán dạo này nhắc tới chuyện lọc giun đỏ, bỗng thèm nhớ những trưa hè thẩn thơ lội nước.

Từ hồi ấy, từ những cán bộ 70 đổ lại, ăn bốc ăn bả mãi rồi, giun sán đầy người. Có hôm trở trời, ngồi tiếp chuyện đồng chí lãnh đạo, anh chỉ vài thái dương, lắc đầu mệt mỏi. Tôi vội hỏi "Vết đạn thời chiến hả anh". Anh bảo "Không sán+sản, mệt".

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2018

MỖI NĂM 1 NGẬP LỤT

Mỗi năm 1 ngập lụt

Hồi bé, khu tôi ở gần đường Giải Phóng, phía âu là ao ông Chương, bùn đặc quánh, bèo phủ kín bờ đất đá lởm chớm, không xa, đoạn xóm trong là nhà xí công cộng, 5-6 chuồng chia làm đôi, bên nam bên nữ. Đường xóm lát gạch đỏ, càng vào khu vs càng vỡ, nước lõm bõm, khai rình vì người ta ngại, cứ đứng ngoài mà đái, phía trong mấy cửa sập xệ, khắc nhì nhằng, đôi chỗ có câu thơ "ỉa cho trúng lỗ mới tài, ỉa chệch ra ngoài trình độ còn non". Mà cửa thừa trên thiếu dưới, chỉ đủ che mặt, ngồi xuống là hở hết hạ bộ ra dưới mép cửa. 2 bệ chân đặt 2 viên gạch xô lệch, lỗ xí cũng chả tròn, tường quét vôi vàng, đôi chỗ quệt ngón tay nâu đỏ.

Thời ấy đói, đất rẻ nhưng các nhà đều lấn ao lấy chỗ trồng rau bầu, rau bí không cũng che chắn lúc câu cá trộm, quây tấm liếp làm nhà vệ sinh riêng, khỏi phải đi xa. Phân bắc dưới hố bón cho su su tốt um.

Ngày ấy, hệ thống thoát nước mưa không có, từ Đại Cồ Việt đổ xuống toàn ruộng lúa với bãi tha ma. Phía ngoài đường người ta cứ nâng cao dần, nhà dân cứ hủm xuống, thấp ngang mặt ao.

Mưa. Ngập.

Nên thùng, can chậu đủ kiểu trữ nước mưa để sinh hoạt và nấu nướng. Nước tràn qua bể nước ngầm thối ủng.

Úng.

Nước từ xóm trong tràn ra đỏ quạch, phù du vàng như chuôi dao, như cá săn sắt lao nhanh vào nhà cùng giấy báo với vỏ bao xi măng xé vụn. Nước từ ao cũng tràn qua vườn và cửa sau mang thứ nước đen sì cõng bèo giao hợp ngay giữa phòng khách.

Nước lên tới sát mép giường, thả chân là chạm. Mọi thứ cứ lều phều trôi dưới gầm giường như xà lan chui qua cầu ngoài sông Hồng, mùi thối um, ngầy ngậy, như mùi thịt cừu.

Cả nhà mình bố tôi mặc quàn đùi, lội bì bõm hết nhét gạch dưới chân giường lại nâng cái tủ áo với bếp dầu, trạn gỗ. May quần áo để trên nóc tủ, chăn treo xích đông, cùng giấy từ nhét vali Liên Xô, còn gì khác thì chất hết lên giường. Mẹ đi lại cứ bước qua ghế đẩu, qua cạnh tủ li mà vào bếp nấu nướng nhưng kiểu các cháu chụp ảnh Phượng Hoàng cổ nhuế bây giờ.

Nước rút mà ngấn vàng chuyển sang màu nâu gạch, đắp nổi rất rõ trên tường quét vôi mầu xanh như chứng nhân trận lụt hàng năm.

Sắp nửa thế kỷ mà Hà Nội, may có thủy điện Hòa Bình, Hà Giang, Sơn La nên Hà Nội không còn úng lụt nữa.

Nhưng bù lại, hàng năm các bộ Y Tế, Giáo dục hay Giao thông vẫn cố gắng để lại những vệt mầu vàng trên nền tường đỏ, thối, khắm vừa nhơ nhuốc không tả được.

Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2018

ÂM MƯU THÂM ĐỘC

Thuyết âm mưu

Dứt khoát vụ nâng điểm Hà Giang là 1 kế hoạch có Âm mưu thâm độc. Âm mưu nâng điểm cho những học sinh yếu kém, yếu kém ở đây do điều kiện học tập, xã hội khó khăn, không được thêm nếm như miền xuôi chứ kỹ năng mềm (và ấm ấm nữa) của những học sinh này chắc tốt, để thâm nhập và làm hạ thấp giai cấp Tri thức trong nước. Âm mưu ở đây còn là chiến lược gộp các kì thi 2 trong 1, 3 trong 1 lấy lý do Giảm chi phí NN thực tình để dễ tăng mức phí chạy ngoài.

Tất cả được núp dưới câu khẩu hiệu "sống, học tập và làm việc theo gương bác hồ vĩ đại".

Những cán bộ yếu kém chuyên môn, chủ yếu mua bằng, mua điểm sẽ giết chết nhiều người  nhờ các loại vacxin tiêm chủng, dạy dỗ các lứa học sinh sau 1 cách máy móc như tuyên giáo, lẫn lộn "n" "l"... Chỉ là chuyện nhỏ.

Nhưng các thế lực phản động cài người vào các nhóm bất mãn, chống đối chế độ, hay chỉ đơn giản mong muốn thay đổi thể chế mới là chuyện to. Những sinh viên KV học dốt, sau này sẽ là những cán bộ giỏi luồn lách, leo cao thành những lãnh đạo các tỉnh, ban, bộ thậm chí cả TW, thi chính trị Mác Lenin họ còn quay cóp thì biết rồi đấy. Những đồng chí này sẽ rất ghét người giỏi, không giỏi thì cũng cương trực, tức là cái loại không chạy điểm, chạy chức, họ trù dập, cô lập người ta. Những chiến sĩ này cứ định kì lên tá, lên tướng, nhưng là "tinh tướng" bắt nạt dân chứ gặp quân tàu lại đái ra quần... Khiến các bộ máy, cơ quan mất hẳn dân chủ, xã hội mất tính sáng tạo, trí tuệ, chất xám ... Thật không dám nghĩ tiếp nữa.

Câu chuyện của Hà Giang, 1 phó phòng tên là Lương mới đểu, tiếp theo là Lạng Sơn, Sơn La, Hòa Bình... chỉ là phần nổi của tảng băng chìm làm lộ sáng 1 âm mưu thâm độc, muốn biến nước ta quay lại cái tên "đại ngu" 1 lần nữa.

Cũng may, đảng ta xáng suốt, phản dame bằng cách vận dụng chiến lược "đi tắt đón đầu", ai học càng nhiều càng lú, ai ít học sẽ được đào tạo ngắn hạn nước ngoài về áp dụng ngay, hiệu quả thấy rõ. Ngoài ra còn thành lập các Đặc khu để cô lập cái ngu dốt, không để lây lan.

Thật là tài tình.

Thứ Ba, 19 tháng 6, 2018

HOTGIRL BÌNH LOẠN BÓNG ĐÁ

BLV bóng đá

Danielle Lloyd từng là Hoa hậu Anh, người mẫu ngực khủng... Nói về độ hót thì mấy em người Việt ở dạng tuổi teen. Cô này có đặc điểm là chuyên cặp với các cầu thủ bóng đá.

Người mẫu Gemma Atkinson cũng là 1 cô nàng như thế, trong danh sách Bồ của cô có cả Ronaldo lẫn Ryan Giggs thời gian gần đây.

Chuyện 1 hotboy cặp hot girl thể thao càng không hiếm, như Hingis vs Sol Campel, Graff vs Agassi, Masha vs Dmitrov, Katanek vs Vaidisova... Điều tôi muốn nói tới không chỉ là độ hot, có sẵn chuyên môn thể thao, mà dứt khoát lúc mặn nồng, những cô nàng này đã hóng được những câu chuyện tuyệt hay về bóng đá.

Ấy vậy mà phương tây không biết tận dụng. Họ mời Caragger, Neville, hay Scholes làm BLV bóng đá, mời Bartoli, Jim Courrier hay Srichapan làm BLV quần vợt tức đa phần là những người có trên dưới 20-30 năm ăn ngủ, lăn lộn với môn thể thao đó, mà không mời mấy cô chỉ mới "ăn nằm". Là những vận động viên họ nắm rõ các kỹ chiến thuật, phân tích sát các tình huống và tâm lý của VĐV trên sân. Mỗi câu nói của họ luôn khiến khán giả trầm trồ, ngạc nhiên hoặc bị sốc.

Còn ở VN mùa này, VTV mời những "cô gái tóc vàng" lên sân khấu bình luận ngô nghê và nhạt nhẽo, họ đánh mí đậm, kẻ ngực sâu. Trong khi người xem chỉ quan tâm tới đôi chân và cái đầu, hỏi sao không bị chê. Như MC Thành Trung vô duyên dẫn bóng đá 2 đấu 2 người ta cũng nản, nói lắm như Tạ Biên Cương lắp bắp thường xuyên người ta cũng chán, đến có duyên như Xuân Bắc mà trên sân khấu trước 1 ngàn người chém vớ vẩn đã bị hỏi "thằng đấy tuổi gì".

Tại sao VTV k biết dẹp bỏ cơ chế để mời Quang Tùng, Quang Huy làm bình luận, muốn hot girl thì có Ngọc Trâm, Kiều Trinh thậm chí cả Văn Thị Thanh lên chém gió. Hiệu ứng dứt khoát tốt hơn. Bí quá VTV6 có thể điều chị Điền Kinh Nguyệt vừa xinh vừa duyên, mỗi tội hơi béo.

Vff nó đã quái thai, VTv lại càng góp phần vào việc bóp Bóng đá thêm méo mó. Nếu đã thức tới 3h sáng để xem nghĩa là người ta thực sự khát khao và quan tâm môn thể thao này, chứ không điên tình dục, cuồng xem mông với vú. Tôi cam đoan, nếu có nhu cầu, họ đều đã biết xếp hình vào cung giờ 19h00-19h45, khung giờ vàng chuyên dành cho cả dân tộc "thẩm du" rồi các anh chị ạ.

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2018

CƠ HỘI

Khi Nga đánh Krym ta không ủng hộ Ukraine, Nhật bản giữ Senkaku cũng vậy, còn với Mỹ thì đặc biệt chưa bao giờ.
vậy thì sao khi ta có chuyện lại hỏi sao họ không bênh, đáng lý họ còn nói: "Việc của CS chúng mày, tự mà lo lấy."
Đằng này hết học giả Italia, thủ tướng Nhật, Thượng nghị sỹ Mỹ đều phản đối TQ xâm phạm hải phận VN.
Chả thấy mấy anh Triều Tiên, Cuba được viện trợ không biết bao nhiêu gạo của VN giờ như bị CÂM.

Thế mới biết Văn hóa phương Tây có sự công bằng và minh bạch của nó.
Đây chính là cơ hội cho Chúng ta TỪ BỎ Khổng giáo hủ nho, thù lâu nhớ dai, đầy định kiến và nhỏ nhen, xấu xa và bỉ ổi; Lột bộ mặt thật của "người bạn" láng giềng 16 chữ vàng.

Chúng ta đã bao giờ quan tâm Tàu vào viếng đền của Thoát Hoan chưa, chuyện Tam quốc kể đoạn thắp hương Mã Viện nhưng ta vẫn đọc, ta đã bao giờ phản đối chúng nó viết sai SGK Lịch sử, bô nhọ VN chưa?
Hãy XA RỜI hệ tư tưởng của loài Lang Sói này hỡi những người VN.

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2018

WORLD CUP 2018

Từ 90 trở về trước World cup được gọi là Mondial như Mondial 86 hay Mundial 90, phải đến tận năm 94 tại Mỹ người ta mới phổ biến cái tên World cup theo tiếng Anh (Mỹ) phổ biến toàn cầu tới tận bây giờ.

Hồi đó Việt Nam nghèo lắm, thời bao cấp lại càng nghèo, nhà nào có con tivi đen trắng Neptune hay Satune là sang, cán bộ cao cấp mới có Sanyo cửa lùa, cả xóm có vài cái, tối các cđv tập trung mấy nhà đấy mà xem. Dân đã vậy, đảng lại càng nghèo nên chả mong mua bản quyền bóng đá, xác định luôn là Việt Nam không bao giờ tham gia Mondial làm gì cho tốn tiền, thông tin chỉ cần xem Bản tin hay Tin nhanh của TTXVN là đủ. Nên việc Liên Xô phát miễn phí qua vệ tinh Hoa Sen cũng chỉ đến được 1 bộ phận dân chúng, cả ta lẫn tây đều không đặt ra vấn đề Phí hay Giá bản quyền làm gì cho ung thủ.

Hình như chuyện ta xem ké này chỉ kết thúc sau trận Bỉ -Liên Xô với tỉ số 4-3 năm 86 tại Mexico. Hôm đó, tôi nghỉ hè nên được bố cho biệt phái ra nhà ông bà trẻ, cả đêm cùng các cậu hóng, thức tới 6h sáng, vẫn không có tín hiệu vệ tinh. Lúc đó tôi đã linh tính Belanov và đồng đội thua chiến thuật "khốn nạn" bẫy việt vị của người Bỉ rồi. Gần trưa có thông tin thì cả Hà Nội như đưa đám, buồn cho anh cả đỏ. Tới năm 90 biến cố Gorbachov thì Việt Nam hết đặc ân.

Năm nay lại World cup, mà tại Nga hẳn hoi, đất nước mà người Việt Nam đa phần đều yêu mến và ca ngợi, cả văn hóa lẫn ngôn ngữ đều thấm đẫm vào những con người Việt, thậm chí chưa từng tới nước Nga mà chỉ được nghe hát ru như tôi. Vậy mà.... Vậy mà họ chả coi ra chó gì, chả tài trợ xem xét gì xất.

Ngày nay, Việt Nam vẫn nghèo lắm, vẫn phải "cạp" đất mà ăn, đội tuyển Việt Nam vẫn không biết bao giờ mới tham dự World cup, đảng lại càng nghèo. Vậy nên chúng ta không mua chủ quyền WC (không phải Nhà vệ sinh đâu nhé), bằng mọi phí.

Hy vọng luật đặc khu được phê duyệt rồi mấy năm sau ae ta ngồi ở Vân Đồn mà xem WC qua cctv, vừa nghe bài hát "Yue liang dai biao wo de xin" (Ánh trăng nói hộ lòng tôi) thì "tuyệt".

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2018

ĐÒI ĐƯỢC KHÔNG

Người phát ngôn Bộ ngoại giao tuyên bố "Việt Nam có đầy đủ căn cứ pháp lý và chứng cứ lịch sử về chủ quyền không tranh cãi của mình đối với 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa"

Vậy mà anh Đam chỉ dám nói:
“Hoàng Sa là của Việt Nam. Trung Quốc đã dùng vũ lực chiếm Hoàng Sa, chúng ta nhất định phải đòi lại. Đời tôi, đời các bạn chưa đòi lại được, thì đời con cháu chúng ta phải tiếp tục đòi theo đúng luật pháp quốc tế”.

Mà thực tế ra là từ hơn 40 năm trước, đời cha chú anh đã không đời được, bay giờ chưa biết cháu chắt anh có đòi được không. Đó mới là mấy đảo không người ở, không nước ngọt, xa đất liền thôi đấy.

Đủ thấy Tàu khát đất, khát biển như thế nào, lì lợm, chày bửa như nào.

Vậy nên mấy khu Vân Đồn Phú Quốc mà cho Tàu thuê thành Đặc khu thì chả biết bao giờ đòi lại được.

Toàn vùng biển sâu, đất rộng, tha hồ xây sân bay, hải cảng.... thơm như da thịt gái Việt.

Đời nào Tàu nó nhả. Hết 100 năm nó đòi thuê thêm không thì cũng thành đặc khu Hành chính, cho con cháu Nội Mông đời đời âm no, hạnh phúc.

Trong đất liền, cháu 5 đời nhà anh Đam lại tuyên bố "chúng ta có đầy đủ căn cứ pháp lý, đời con cháu lại phải tiếp tục đòi theo đúng luật pháp quốc tế”.

VÂN ĐỒN

Nhà Nguyên là đạo quân đầu tiên và duy nhất, trước năm 79, tấn công Đại Việt, theo hướng Tây Bắc, từ Lào Cai, mà chủ yếu, giặc phương Bắc tiến xuống theo hướng Bắc và Đông Bắc, có thủy quân móc từ miền trung ra.

Do đó, sau cuộc kháng chiến chống quân Nguyên - Mông lần thứ hai (1285), Hưng Nhượng Vương Trần Quốc Tảng, là con thứ 3 của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, được cử ra trấn giữ vùng biên cương này.

Sử sách ghi Trần Quốc Tảng bị "đày ra cửa bể Suất Ti Tuần thuộc phủ Hải Ninh, lộ An Bang" vì tội muốn đòi lại ngôi vua. Nhưng Đông Bắc Bộ  luôn được các triều Đại Việt coi trọng, cắt cử quân tinh nhuệ án ngữ, chứ ai lại để phạm nhân trấn giữ hiểm địa bao giờ.

Đến năm 1287-1288, quân Nguyên lại kéo quân sang xâm lược, Hưng Nhượng Vương lập công lớn, ngăn quân địch, từ đó ông được cử làm Suất Ti Tuần Đại An, trấn giữ cửa bể Cửa Suốt .

Có thể hiểu ý của Trần Hưng Đạo là để yên lòng 2 vua, còn bản thân lui về Vạn Kiếp, nằm giữa Thăng Long và Vân Đồn. Kiếp Bạc vì thế trở thành phòng tuyến thứ 2, chia đôi đường giữa Quảng Ninh và Lạng Sơn, vừa lót phía sau Đông Triều vừa có thể cắt ngang sang Lạng Giang, chính là hành lang ngăn địch từ Đông Bắc tràn xuống.

Nay giả sử 2 phòng tuyến Vân Đồn phía Đông Bắc và Vân Phong, Hà Tĩnh từ miền trung đều mất vào tay giặc thì không biết Thăng Long lấy gì chống đỡ.

Trong khi Lãnh đạo xa xả một mặt "Không đánh đổi chủ quyền lấy kinh tế", mặt khác lại đưa ra viễn cảnh "3 Đặc khu kinh tế sẽ giúp Việt Nam đuổi kịp Hàn Quốc". Thật không biết phải tin ntn?  Phải chăng bao nhiêu năm dưới triều cs, đảng không làm gì để giờ chỉ còn mỗi chiêu bài "Bán đất".

Giờ mà có Hội nghị Diên Hồng, đề nghị lập Đặc khu cho hết 6 triệu "tinh hoa" là toàn bộ đảng viên ra đó, thì may ra quốc gia mới khá được mà dân đều đồng thuận.

Thứ Năm, 31 tháng 5, 2018

TOUR 0 ĐỒNG

Các tour du lịch 0 đồng bắt đầu phát huy được những hiệu quả nhất định,
Từng bước nâng cao dân trí các dân tộc trung nguyên,
 Việc phải phụ thuộc vào HDV Việt Nam được giảm đi 1 bước
 Thu nhập của người dân Việt vào dòng khách này không bị ảnh hưởng
 Trừ môi trường sinh sống, ô nhiễm tiếng ồn đã được nâng lên đáng kể.

Sắp tới các đặc khu nếu được thành lập sẽ sớm muộn bị Trung Quốc thôn tính, trước mắt phát triển các tour 0 đồng, sòng bạc, mại dâm... Toàn món VN đang sẵn, hàng lại đẹp. Sau đó là các tour đẻ thuê nhằm lách luật 1 con đang rất nghiêm ở quốc gia phía bắc. Chứ với 1 đất nước có diện tích và đường bờ biển hơn rất nhiều so với VN thì việc thuê 1 tý đất chả có ý gì khác, ngoài việc bành trướng.

Sau 100 năm sinh con đẻ cái, kinh tế có khi phát triển âm, hộ Tàu í chứ, vì quốc gia đếch gì. Lúc đó, dân mà biểu tình có khi Qh xua quân bắn bỏ không biết chừng.

Đừng nhẹ nhàng như bây giờ may ra còn kịp.

Thứ Tư, 30 tháng 5, 2018

Vụ án bác sỹ HOÀNG CÔNG LƯƠNG

Vụ bác sỹ Hoàng Công Lương.

Dưới góc nhìn chuyên môn, tại hội thảo "Những vấn đề pháp lý đặt ra về trường hợp bác sĩ Hoàng Công Lương" diễn ra chiều 13/04/2018, GS Nguyễn Nguyên Khôi, nguyên pgđ BVBM, có thể nói là cha đẻ ngành Thận Nhân tạo tại VN, đã đưa ra 4 vấn đề cần tìm hiểu kỹ trong vụ việc, đồng thời khẳng định BS Hoàng Công Lương đã làm hết trách nhiệm của mình.

-Thứ nhất: Quy trình xử lý hệ thống RO thẩm thấu này do ai đề xuất? Cơ quan nào thông qua? kiểm tra tồn dư hoá chất bằng cách nào? Ai cũng cấp hoá chất này? Ai vận chuyển hoá chất này vào sửa chữa?
Về phía bệnh viện, GS Khôi cũng đặt ra câu hỏi ai nắm được quy trình này? Quy trình này thông qua ai? Công ty Thiên Sơn biết quy trình này không? Đặc biệt là khả năng ngộ độc mãn tính của chất này?
"Bác sĩ Hoàng Công Lương là nạn nhân của một ê kíp cẩu thả, tắc trách, quan liêu".

-Thứ hai: Gần 50 năm nghề lọc máu, GS Khôi giảng dạy nhiều thế hệ bác sĩ và bác sĩ đều được đào tạo và chưa bao giờ được phổ biến quy trình xử lý máy RO bằng axit Flohydric này, mà chỉ dùng dung dịch javen, oxy già…
Những ngày đầu lọc máu, cả nước có 2 máy chạy thận đến giờ có tới 40 nghìn máy lọc thận, GS Khôi cho biết ông đều tự làm từ sát trùng, lọc máu, lắp cho người bệnh.
"Tự chúng tôi tự làm lấy và có những người giờ đã khuất núi như GS Nguyễn Văn Sang, GS Trần Văn Chất… ngày nào thứ 2 tôi cũng đến khoa lọc máu nhưng chúng tôi chưa bao giờ dùng axit Flohydric dùng để xử lý màng RO như vụ việc ở Hoà Bình.
Trong văn liệu lọc máu không ai sử dụng chất này nhưng không hiểu vì sao lại sử dụng".
Từ khi xảy ra sự cố, GS Khôi luôn tự hỏi vì sao lại như thế, 50 năm không xảy ra mà giờ lại xảy ra mà nó không có trong quy trình nào cả!

-Thứ ba: Bác sĩ Hoàng Công Lương là bác sĩ trẻ, làm việc ở khoa hồi sức tích cực. GS Khôi khẳng định bác sĩ Lương cũng chưa được học quy trình này, khi có học thì bác sĩ cũng không có cái gì để phát hiện chất đó có tồn tại không.
BS Lương không thể biết trong nước lọc máu có chất Flohydric hay không và không có bất kỳ cái gì để xác định được Flo có tồn tại không vậy làm thế nào để tìm trách nhiệm của bác sĩ Lương?
Khi đến làm việc bác sĩ ra y lệnh cho bệnh nhân chạy thận vì điều dưỡng thông báo là an toàn. Khi sự việc xảy ra, BS Lương đã hết sức cấp cứu cho bệnh nhân và chính bệnh nhân cũng gửi đơn đến cơ quan pháp luật bảo vệ BS Lương. "Vì thế, tôi nghĩ BS Lương đã làm đúng trách nhiệm của mình".

-Thứ tư: Lưu ý nữa ngành lọc máu hết sức vất vả, tất cả đều chuyển qua màng và dưới dạng nano nên bất kỳ chất gì đi vào đường máu đều dẫn đến các tế bào trong cơ thể, nó dẫn truyền rất nhanh gây sốc nhanh.
GS Khôi nhấn mạnh ông luôn giảng dạy học trò phải xử lý chi li và chi tiết. Mọi người làm việc đều hiểu rằng có bất kỳ chất gì nó sẽ dị ứng rất nhanh, nhanh vô cùng.
Trong suy thận có trên 120 chất ở dạng nano, dạng protein hoặc dạng phân tử nên cộng hưởng với chất lạ Flohydric sẽ khiến bệnh nhân tử vong nhanh.
GS Khôi cho rằng ông cảm thấy bị tổn thương và có trách nhiệm trong trường hợp này vì không ngăn chặn được nó. "Tôi và và những người làm nghề lọc máu cảm thấy vừa buồn vừa sợ".
#Axit Flohydric (HF) tuyệt đối không được sử dụng trong y tế mà chỉ dùng trong công nghiệp để tẩy chất cặn…
Axit Flohydric (HF) là hóa chất có tính ôxy hóa cực mạnh (chỉ có nghề khắc trên Kính hay dùng), nếu sử dụng vượt quá nồng độ cho phép sẽ phá hủy tế bào, làm vỡ hồng cầu, tê liệt thần kinh.
Đặc biệt, hóa chất này sẽ gây ra các triệu chứng về tim mạch như loạn nhịp tim, làm người bệnh tử vong nhanh chóng. Ngoài ra, nó cũng gây ra các rối loạn khác như thiếu canxi, gây đau xương, viêm gan… cho cơ thể.

Thứ Sáu, 16 tháng 2, 2018

CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI 1979

Hiến pháp năm 1980 của chúng ta đã chỉ rõ: "Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam" nhưng đã bị bỏ.

Sau đó, lời nói đầu chỉ còn "Phát huy truyền thống vẻ vang của dân tộc, quân và dân ta đã giành được thắng lợi oanh liệt trong hai cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc chống bọn phản động Cam-pu-chia ở biên giới Tây Nam và chống bọn bá quyền Trung Quốc ở biên giới phía Bắc, bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của mình."

Đó cũng là bức tranh thời điểm 78-88.
Năm 1978, Đặng Tiểu Bình nắm quyền bính trong tay, quyết tâm thực hiện mục tiêu đầu tiêu là cắt bỏ toàn bộ chân tay của Hoa Quốc Phong trước đó. Xua 60 vạn quân xuống nhưng vũ khí đạn dược chỉ đủ cho 20 vạn, chiến lược biển người. Vậy quân này có thua thì vẫn Thắng. Hai là từ ngàn đời nay, TQ vẫn muốn thôn tính phương nam, Mao Chổi sể nhìn 2tr km² Đông Nam Á mà thèm muốn, Trung Hoa như hình Vịt chặt chân, muốn lấy Việt Nam và Biển Đông như thêm chân cho Phượng Hoàng. Vậy nếu Đặng thắng trận thì quá tuyệt.

Việc xua quân chủ yếu bộ binh, vì còn chờn hệ thống phòng không của Việt Nam, quãng đường từ Lạng Sơn về Hà Nội quá ngắn, nếu thuận lợi thì 1 tuần là xong. Mà tới Ba Vì, Sơn Tây thì các hầm pháo đã chờ sẵn chĩa về thủ đô như Lão Sơn nhìn về Vị Xuyên.

Dù biết quân chủ lực đã nằm tại chiến trường Tây Nam, nhưng Đặng không lường trước quân địa phương biên giới phía bắc Việt Nam quyết chiến, quyết tử như vậy, đành rút, chứ không hẳn vì sức ép của LX phía bắc, cách Bắc Kinh hơn ngàn cây số. Mặt trận giá lạnh đó, bản thân TQ đã phòng bị và sắn sàng úp sọt LX, như trận đánh Đảo Damanski.

Nhưng thắng lợi lớn nhất của Đặng là phát hiện ra Lực lượng và Vũ khí cần phải Đổi mới, gặm đất như Tằm ăn rỗi, phát triển Hải quân hướng ra Biển Đông.

Còn bài học lớn nhất của Việt Nam là 16 chữ vàng, "Trung Quốc kết hợp Cộng sản như Cứt trộn dầu luyn, cực thối mà khó gột".

TRẤN QUỐC BẰNG GÌ?

Mồng Một, Hà Nội vắng nhưng chùa chiền đông nghịt, chùa Trấn Quốc nằm bên hồ Tây cũng vậy, người người tấp nập, khấn vái cầu an.

Không gian tĩnh lặng, nhìn những khuôn mặt Hạnh phúc sáng ngời, mà vui vui. Chợt nhớ câu của TBT “Nếu để xảy ra đụng độ gì thì tình hình bây giờ bất ổn thế nào, chúng ta có ngồi đây mà bàn việc tổ chức đại hội Đảng được”.
Tổ sư, thật là chí lý, đúng là bậc vĩ nhân, chí kính, chí tôn.

Rồi còn bà cụ hàng nước cứ dè bỉu hội thừa hơi biểu tình, sao không nhận thấy đất nước so với thời Cải cách ruộng đất đã giàu đẹp biết bao nhiêu?

Có cô giáo còn dạy “Lý Thường Kiệt là người xấu vì xâm lược láng giềng” để truyền cảm hứng cho lũ trẻ nằm giữa thủ đô Vì hoà bình.

Nhưng ngẫm lại thấy buồn. Buồn vì một dân tộc Anh Hùng, Anh Dũng nhường vậy mà giờ hèn đớn, nhụt chí dường này.

Một đất nước mà bị ảnh hưởng bởi Nho giáo nặng nề, bị Phật giáo mê hoặc, rồi Cộng giáo dẫn đường, ai đời để việc Trấn Quốc, Hộ Quốc thành việc của chùa chiền, những nhà sư, mũ ni che tai, nếu không tụng kinh niệm phật thì cũng bú rượu, nhai thịt chó.

Đến người đứng đầu đồng đảng cũng gần đất, xa trời, đẻ ra đã lú, nhưng vẫn được tung hô. Cả kẻ mới được bầu thì hỏi 10 người, cũng 8 người nói thiếu iot, thoái hoá đốt sống cổ mà vẫn ngoài miệng khen thơn thớt hết lời....
Phải chăng phật tổ dạy chúng ta giả tạo?

Ngày này, còn biết bao chí sỹ chưa quên, thật đáng quý, bao người vẫn đau đáu mới đau làm sao... Bởi khi thế hệ này nằm xuống, fb bị xoá, sách bị đốt, con cháu đâu có thấy gì trong sách sử. Báo lá cải đăng Chủ tịch viếng nghĩa trang cũng ba bữa nhóm lò, hay chùi đít, ai lưu lại làm gì. Quân quan thì như mù, như điếc.

Thật ra điều kiện cần là gì, thì ai cũng rõ, nhưng tắc trong cổ mà mãi nghẹn ngào.
Lẽ nào cứ thắp hương, dâng sao giải hạn để Trấn Quốc?
Thật uất hận lắm thay.

Thứ Tư, 17 tháng 1, 2018

SƯ TỬ MANG TRÁI TIM CHUỘT NHẮT.

Trong thần thoại Hy Lạp, Hector là tổng chỉ huy thành Tơ roa, đủ trí, dũng, lại yêu thương quân, dân hết mực.

Nhưng vì nghĩa ae, hiếu cha mẹ và dân trong thành mà khảng khái hy sinh, thất bại đau xót dưới tay Asin. Thân bại nhưng danh không liệt. Vì vậy mà ai đã đọc Iliat không thể không yêu Hecto thậm chí còn quý hơn tất thảy các nhân vật khác kể cả Asin lẫn các vị thần.
--------------------------------------------------------------
Trong Phật giáo, trên cây phướn nhà chùa thường tạc hình con quạ ngậm một tấm lụa dài độ hai ba mươi thước.

Phướn như kể lại câu chuyện với tấm lụa tượng trưng cho bộ ruột của 1 kẻ cướp sẵn sàng rạch bụng cúng Phật, sau hóa thành Phật. Còn nhà sư vì vứt khúc ruột thối mà bị quở trách.

Tư tưởng nhà Phật đến lạ. Chả lẽ Người ác giết bao nhiêu người, làm bao nhiêu điều xấu cũng được, nhưng biết cảm hóa, quay đầu, mà moi ruột cúng Phật cũng sẽ thành Phật.

Còn người thường, không làm điều xấu, nhưng không biết khóc lóc hối hận sẽ không bao giờ thành Phật?
--------------------------------------------------------------
Trước tòa, anh Thanh, anh Thăng đều khóc lóc, thua xa Bầu Kiên hay a Thắm, hay những anh chủ Doanh nghiệp khác, chứng tỏ độ hèn cao, bản lĩnh Kách Mạng thấp, dám làm mà không dám chịu, khác hẳn thời xưa vênh vang hét ra lửa.

Việc định tội chưa quyết nhưng a Xin tại ngoại khác nào anh cố tình làm trái. 1 chiến sỹ cộng xản mà anh cố tình đề nghị chưa từng có trong lịch sử tư pháp VN, phải chăng định lập nên 1 tiền lệ quá xấu.

Đã thể xin cụ TBT tha khác gì Trẻ con bị nhốt trong nhà vệ sinh, cứ khóc lóc, gào thét "bác bảo vệ ơi, cháu sai rồi, bác thả cháu ra đi".

Xưa kháng Pháp Mỹ mà a bị địch bắt chắc phun ra hết.

Xấu hổ cho anh. Thần tượng của bao người Sụp đổ.

Thứ Ba, 9 tháng 1, 2018

Giải pháp chống gian lận xăng dầu.

Hôm trước, nhân sự kiện cây xăng Nhật Bản vào Việt Nam và Cam kết chính xác 0,01 lít, tôi đã nghĩ ngay tới cái gọi là các cơ quan liên ngành chịu trách nhiệm Kiểm tra, Kiểm định ngành xăng dầu.
Nếu các ban ngành kiểm tra Nghiêm túc, công bằng tất cả các cây xăng thì Người Việt, dù bản tính khôn lanh, láu cá cũng sẽ phải làm như Q8 mà thôi.
Nhưng thực tế VN không phải như vậy. Vì ta đã khôn, thì người cũng khôn. Người mua khôn: chọn Q8. Người bán lanh giảm giá: thích bán mùa hè hơn mùa đông vì nở dôi ra đôi chút. Còn cán bộ kiểm tra là chuyện nhỏ, lobby chính sách mới đáng xiền.
Có mấy cách gian lận của cây xăng. Thấp mưu là dùng chíp ăn gian khối lượng, dôi ra 50-3k đồng mỗi lít xăng. Loại này có clip quay lén cây xăng lan tràn trên mạng.
Trung kế là ăn gian chất lượng như pha màu với hóa chất vào xăng octane thấp, trộn các loại xăng cao thấp với nhau. Hôm rồi Tivi chiếu cu em mang can đi đong 3 điểm thấy bằng nhau mà chả biết xăng hay bia, thấy trùng 1 vạch mà mừng như bồ không bị chửa.
Nhưng cao nhân có khi là chơi hẳn luật, găm hàng trước khi tăng giá hay nhập hàng từ A76 lên A83, Mogas90, tới RON92, RON95 và E5... về chạy thông tư đưa ra thị trường mới gọi là cao thủ.
Biết thì biết vậy, chứ người nhập có quyền thế, lại đều là Cb, đv cả, làm sao được.
Vì vậy, nhân đại hội đảng TQ, tôi kêu gọi lập nhanh Viện Đạo Đức cho toàn đảng, toàn quân, toàn dân nhập học. Kêu gọi các cây xăng nghiêm túc Phê và Tự phê lẫn nhau. Tăng cường giám sát bằng cách người mua kiểm tra bằng mắt, sau khi bị lừa sẽ xếp hạng các cây xăng từ Tín nhiệm thấp, Tín Nhiệm tới Tín Nhiệm cao, đăng lên fb. Và đặc biệt là phải học Tư tưởng Tập cận bình, dù tôi chả biết nó là cái mẹ gì.

VÔ SẢN LÀ GÌ?

Nghĩa là không có Tài sản, Đất đai. Đây là giai cấp quan trọng hình thành nên chế độ và kách mệnh. Mà ở chế độ ta, Tiền thì không tính là Tài sản, ngược lại Đất đai là sở hữu toàn dân, tức là chả thuộc về con nào thằng nào.
Chính vì vậy, quan chức ở ta có thể nói tỷ lệ tham nhũng tới 90%, (có khi tiệm cận 100% í chứ), nhưng các hình phạt đối với tội phạm tham nhũng thường dừng ở mức phê bình và tự phê bình, cảnh cáo, cách các chức vụ sau khi đã về hưu.
Nhưng kẻ trộm vào nhà người khác nếu khai là lấy TIền thì sẽ chỉ bị bạt tai đá đít đuổi về, kể cả xâm phạm vào Nhà riêng, đất riêng.
Không như ở Mỹ, đất rộng người thưa, người dân được quyền sở hữu súng bắn chết người lạ nếu xâm nhập vào Private Property. Ở ta, trộm có thể vào tận nhà cướp tiền, thì chủ nhà cũng không được đâm chọc, bắt chó trên tay chủ cũng không được bắt, trói. Những ông chủ "khốn nạn" đó như tên tác phẩm của Victor Hugo cấm được xâm hại thân thể kẻ trộm mà cần chủ động lánh đi, may ra mới đảm bảo tính mạng. Trộm có vào nhà cũng là đang làm việc. Còn không, chủ nhà lại chết đòn với chính quyền.
Nếu phương tây coi tư duy và ý tưởng là Tài sản thì chúng ta đang thực sự Vô sản.
Sáng 2-12, Cơ quan CSĐT - CAQ Bắc Từ Liêm, Hà Nội cho biết, đã khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can tội danh 'Giết người' đối với Lê Minh Phương (SN 1967) trú tại phường Tây Tựu, quận Bắc Từ Liêm, đồng thời ra lệnh tạm giam 4 th...
DANTRI.COM.VN


HÀ NỘI LẠNH

Hà Nội mùa đông năm 17, gió reo trên cành lá, hút hút cả con đường. Nhiều nhà lồng lõi bông vào chăn, không cũng đắp 2 vỏ ga, chân quắp vào nhau cho khỏi lạnh. Dân tình lôi áo ấm, áo bay, áo bông...ra mặc. Sù sụ như cụ già. Đôi ba thanh niên lót mũ dạ, mũ lưỡi chai dưới lớp bảo hiểm, cổ quàng khăn ấm, không cũng dùng khẩu trang, khăn ống kéo lên che kín miệng, tay còn đeo găng như thời chiến.
Hà nội lạnh như ngày tết. Cuối tuần ra đường mà phất phơ vài tấm thân đua dài trên đường vắng. Hoa sữa nở trắng vỉa hè rồi rụng li ti như mụn cơm, cúc họa mi hôm trước còn cười toe toét bông biến mất thay bằng cúc vàng và hồng cúng.
Cái lạnh làm ửng má hồng thiếu nữ, cước đỏ mu bàn tay nõn nà của gái, đúc trong túi áo, thi thoảng rút ra che miệng ho khe khẽ, tiếng thở khó nhọc, mỗi tiếng húng hắng, rung rung, trầm đục, kèm hơi nước nhẹ bay trước mặt, vừa mơ hồ, vừa lãng mạn.
Trừ đầu tuần tấp nập, mấy hôm cuối, người người đổ xô đi mua sắm, tay làn trĩu trịt, không cũng buộc chặt sau bopbaga. Đôi nhà sơn sửa hàng rào, mua mới đồ nhang khói, sửa biện ban thần tài, rồi lại cấu nhặt những lá vàng héo úa ngoài chậu ngọc châm. Năm nay lạnh hay sao mà không chịu nở.
Chỉ mấy hôm nữa thôi là Noel, đón năm mới. Đời người hết 1 năm cảm giác hụt hẫng như chưa làm được gì. Mà năm sau là năm Tuất, trời còn bắt khắc nghiệt gấp bội. Chưa gì nhiệt độ Hà Nội đã chỉ còn 1 con số, dù trời có nắng, nắng vàng đẹp nhưng trộn với gió lạnh nên vẫn buốt.
Lạnh đến mức đưa đẩy mấy câu với cô bạn rủ đi trà cafe hoa hồng cho ấm mà chả thèm nhấn tay vào bàn phím, đành mang xe vợ đi rửa, rút chai nước muối ra ngậm giữ giọng, mặn chát.
Già rồi mà vẫn bồi hồi mới lạ.