Nhãn

Thứ Sáu, 16 tháng 2, 2018

TRẤN QUỐC BẰNG GÌ?

Mồng Một, Hà Nội vắng nhưng chùa chiền đông nghịt, chùa Trấn Quốc nằm bên hồ Tây cũng vậy, người người tấp nập, khấn vái cầu an.

Không gian tĩnh lặng, nhìn những khuôn mặt Hạnh phúc sáng ngời, mà vui vui. Chợt nhớ câu của TBT “Nếu để xảy ra đụng độ gì thì tình hình bây giờ bất ổn thế nào, chúng ta có ngồi đây mà bàn việc tổ chức đại hội Đảng được”.
Tổ sư, thật là chí lý, đúng là bậc vĩ nhân, chí kính, chí tôn.

Rồi còn bà cụ hàng nước cứ dè bỉu hội thừa hơi biểu tình, sao không nhận thấy đất nước so với thời Cải cách ruộng đất đã giàu đẹp biết bao nhiêu?

Có cô giáo còn dạy “Lý Thường Kiệt là người xấu vì xâm lược láng giềng” để truyền cảm hứng cho lũ trẻ nằm giữa thủ đô Vì hoà bình.

Nhưng ngẫm lại thấy buồn. Buồn vì một dân tộc Anh Hùng, Anh Dũng nhường vậy mà giờ hèn đớn, nhụt chí dường này.

Một đất nước mà bị ảnh hưởng bởi Nho giáo nặng nề, bị Phật giáo mê hoặc, rồi Cộng giáo dẫn đường, ai đời để việc Trấn Quốc, Hộ Quốc thành việc của chùa chiền, những nhà sư, mũ ni che tai, nếu không tụng kinh niệm phật thì cũng bú rượu, nhai thịt chó.

Đến người đứng đầu đồng đảng cũng gần đất, xa trời, đẻ ra đã lú, nhưng vẫn được tung hô. Cả kẻ mới được bầu thì hỏi 10 người, cũng 8 người nói thiếu iot, thoái hoá đốt sống cổ mà vẫn ngoài miệng khen thơn thớt hết lời....
Phải chăng phật tổ dạy chúng ta giả tạo?

Ngày này, còn biết bao chí sỹ chưa quên, thật đáng quý, bao người vẫn đau đáu mới đau làm sao... Bởi khi thế hệ này nằm xuống, fb bị xoá, sách bị đốt, con cháu đâu có thấy gì trong sách sử. Báo lá cải đăng Chủ tịch viếng nghĩa trang cũng ba bữa nhóm lò, hay chùi đít, ai lưu lại làm gì. Quân quan thì như mù, như điếc.

Thật ra điều kiện cần là gì, thì ai cũng rõ, nhưng tắc trong cổ mà mãi nghẹn ngào.
Lẽ nào cứ thắp hương, dâng sao giải hạn để Trấn Quốc?
Thật uất hận lắm thay.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét