Nhãn

Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2016

SAI LẦM HAY GẶP Ở CHA MẸ CÓ THỂ KHIẾN CON "KÉM CỎI"


Về bản chất, thật ra không phải “con cái có vấn đề” mà chỉ có “người lớn có vấn đề” mà thôi.
Một bà mẹ trẻ đến hỏi một vị giáo sư: “Con tôi không nghe lời, không thích học vậy phải làm thế nào ạ?". Vị giáo sư mỉm cười hỏi lại: “Chị đã từng đi photo chưa? Nếu trên bản photo có chữ lỗi vậy chị sẽ sửa bản photo hay bản gốc?”. Từ đây có thể thấy, cả gia đình cũng như bộ máy photocopy vậy, bố mẹ là bản gốc, con cái chính là bản sao. Trước khi kỳ vọng và yêu cầu từ con cái, bạn cần nhìn nhận mọi vấn đề từ bản thân một cách đúng mực.

1. Vấn đề bạn nhìn thấy ở con cái chính là phản chiếu vấn đề từ bản thân bạn

Đối với một gia đình mà nói, bố mẹ là gốc rễ, con cái là hoa. Nếu hoa có vấn đề thì phần nhiều chính là do trục trặc từ gốc rễ. Vấn đề mà các bậc phụ huynh thường nhìn thấy ở con mình kỳ thực là vấn đề của họ đang “nở hoa” trên người con trẻ. Con cái giống như một tấm gương phản chiếu của bạn. Cho nên về bản chất, thật ra không có “con cái có vấn đề” mà chỉ có “người lớn có vấn đề” mà thôi.
Nếu con cái trong mắt bạn là có vấn đề thế thì ai đã tạo ra nó? Thực tế chính bạn đã tạo ra những khái niệm vấn đề, sau đó bạn phản chiếu lên bản thân con trẻ. Vì vậy, khi bạn nhìn thấy con mình không ổn, thay vì vội vàng quy kết và “đào bới” vấn đề của con, thì trước hết hãy tìm kiếm căn nguyên từ bản thân mình đã.
Ví dụ trẻ cứ khóc quấy suốt ngày, không ngoan ngoãn như những đứa trẻ khác, trước khi cho rằng do bản thân trẻ “khó nuôi” thì hãy xem lại cách chăm sóc của bạn và những thành viên khác xem đã khoa học chưa, và có mắc phải lỗi gì khiến trẻ trở nên như vậy hay không.

2. Sợ hãi của bạn càng nhiều thì bạn đòi hỏi con cái càng nhiều hơn

Nếu bạn là một ông bố, bà mẹ lúc nào cũng đầy nỗi lo và sợ hãi thì chắc chắn bạn sẽ thấy con mình là một đứa trẻ “có vấn đề”. Nỗi sợ của bạn càng lớn, thì vấn đề của trẻ trong mắt bạn càng nhiều. Nguyên nhân là do khi sợ hãi, bạn sẽ càng có khuynh hướng phải “nắm bắt” một thứ gì đó để tạo cảm giác an toàn cho mình. Tuy nhiên, thứ điều khiển là bộ não nhưng trẻ con lại vốn là những trái tim tự do, chúng giống như nước chảy vậy, rất khó để nắm bắt. Điều này khiến cho bạn càng muốn nắm bắt, điều khiển và khống chế thì càng không làm gì được như ý muốn.
Khi bạn càng có nhiều nỗi sợ trong cuộc sống, bạn sẽ yêu cầu con cái càng nhiều, từ đó mà vấn đề ở trẻ cũng nhiều lên trong mắt bạn. Chẳng hạn bạn lúc nào cũng lo lắng về tiền bạc, như thế trong quá trình nuôi dạy con chắc chắn bạn sẽ kỳ vọng chúng sau này trở thành người có năng lực kiếm thật nhiều tiền, và khi con mình chưa trưởng thành đến tương lai xa đó thì bạn lại luôn thấy con mình kém cỏi và có nhiều vấn đề trong tính cách, sức khỏe, học tập… Những thứ là tiền đề để sau này con bạn có đủ khả năng kiếm nhiều tiền như mong đợi của bạn.
Bởi thế, có khi bản thân con trẻ không hề có vấn đề, nhưng chính do sự áp chế và phán đoán chủ quan của bạn mà trẻ trở thành một đứa con khó nuôi dạy mà thôi.

3. Khi bạn là một ông bố, bà mẹ mạnh mẽ thì con cái mới trưởng thành khỏe mạnh

Ai cũng đều kỳ vọng con cái của mình sau khi trưởng thành có đủ năng lực về trí tuệ. Vậy làm thế nào để đạt được mong muốn này? Đó là hãy để trẻ phát triển thuận theo tự nhiên. Muốn vậy thì trước hết bạn phải là một ông bố, bà mẹ tự tin, mạnh mẽ và biết tự nhận thức bản thân. Khi bạn hiểu mọi vấn đề của mình thì cách nuôi dạy con mới sáng suốt, không áp đặt và cực đoan khiến trẻ không thể phát triển một cách khỏe mạnh.

Người Việt mua shophouse làm gì?


Có 1 thằng Tây đi lang thang đến 1 ngã tư đường. Anh ta dòm quanh thấy trống vắng quá bèn mua cái khoảnh đất mở 1 cây xăng. Xe cộ qua lại ghé vào đổ xăng ủng hộ. 1 anh Tây khác ghé đổ xăng thấy chỗ này cũng được nên anh ta đi qua bên kia đường mua cái shophouse mở một cái Garage sửa xe để phục vụ những người ghé vào đổ xăng. Thế rồi 1 anh tây khác đi ngang thấy vậy bèn qua bên kia đường mở 1 cái nhà hàng phục vụ ăn uống. Một anh khác đi ngang qua... thấy ngã tư đường có quán ăn, cây xăng, garage có vẻ sầm uất, thế là anh ta qua góc còn lại mở 1 cái Hotel. Chẳng mấy chốc, ngã tư đường sầm uất hẳn lên... rồi mọi người đến mở thêm tiệm hoa, tiệm thuốc, tiệm cắt tóc v.v... Khu vực trở thành 1 trung tâm thương mại đông đúc. Bà con sống hạnh phúc với nhau.
Có 1 anh Việt Nam đi lang thang tới 1 ngã tư đường. Anh ta dòm quanh thấy trống vắng quá bèn cắm dùi mở 1 cây xăng. Xe cộ qua lại ghé vào đổ xăng ủng hộ. 1 ngày kia có 1 anh Việt Nam đi ngang thấy có vẻ đươc bèn qua bên kia đường mở 1 cây xăng giống y chang rồi bán rẻ hơn 1 chút. Rồi 1 anh Việt Nam thứ 3 đi ngang, thấy 2 thằng kia làm được bèn chạy qua góc kia mở cây xăng thứ 3, giảm giá thêm chút nữa để cạnh tranh... đến đây thì chắc bạn biết rằng chẵng mấy chốc góc còn lại có thêm anh Việt Nam thứ 4 mở cây xăng thứ 4 và lại giảm giá bán.
Anh thứ 1 chưa kịp thu hồi vốn mà cũng không thể giảm giá nữa vì giá giảm 4 lần lỗ rồi...nên anh ta buộc phải pha tạp chất vô xăng để mà bán kiếm sống. Anh thứ 2 thấy anh 1 pha tạp chất nên trương cái băng rôn lên bảo rằng "Tiệm số 2 mới là cây xăng Gốc...chính hiệu"... Anh thứ 3 đứng bên kia đường xỉa xói "Mày căng băng rôn bảo mày chính hiệu, mày là xăng gốc... thế khác nào mày bảo tao bán đồ dỏm à?"... Thế là anh số 3 vác hàng qua đánh lộn với anh số 2.
Anh số 4 thấy thế móc Iphone ra quay phim lại rồi post lên mạng ghi Status "Haizz... Làm ăn bây giờ sao bất chính quá... toàn côn đồ và lừa gạt". Cư dân mạng share rầm rầm thương cảm anh số 4... Báo mạng ăn cắp hình anh số 4 về giật tít "Giang hồ đại chiến giành bảo kê ngành xăng dầu"... vô tình tới tai một sếp Công An... sếp công an thấy cai Băng Rôn của anh số 2 mới giật mình "hèn gì chiếc Rolls Royce người ta cho mình đổ xăng xong thì không chạy nữa... thì ra thằng số 1 nó pha tạp chất"... thế là cho lính xuống kiểm tra.
Lính xuống kiểm tra anh số 1... anh số 1 chửi bới ko cho kiểm tra. Móc Iphone ra quay lại đoàn kiểm tra và Hù "Mấy anh sao chỉ kiểm tra 1 mình tui?" Đoàn kiểm tra sợ bị đăng lên mạng nên đành làm đúng chức năng... đè 3 thằng kia ra thanh tra luôn.
Té ra cả 4 thằng ai cũng pha tạp chất hoặc bơm không đúng lượng hoặc gắn chip ăn gian. Thế là đóng cửa hết 4 cây xăng. 4 thằng phá sản... lại đi lang thang.
Góc đường bây giờ lại trống vắng với 4 cây xăng bỏ hoang tàn phế theo thời gian.
__________
(Truyện trích lục từ fb của Nguyệt silver)

CẢM ƠN CUỘC SỐNG (CS)


Vụ nghệ sỹ hài Minh Béo bị CS Mỹ bắt, luật sư ta bẩu bọn mẽo vớ vẩn, chứ ở ta thì chỉ, mà may ra bị khép vào mỗi 1 tội. Không hiểu họ tự do kiểu gì. Liếm chim trẻ con mà bị bắt thì ở ta chắc không đủ chỗ cho triệu công chức liếm đít hàng ngày. Các nghệ sỹ nhớ rút kinh nghiệm mà bơn bớt đam mê, háo sắc.
Ra nước ngoài mà trộm cắp, thó trong siêu thị cũng ra tòa. Còn ở ta, CA còn sợ cướp giật, ngó lơ hội đầu trọc, săm trổ. Gái thần kinh mà biết sám hối vẫn được lên TV giao giảng văn hóa như thường.
Ở bển cũng luật đạo đức với chống tham nhũng chứ ở ta cứ tỷ lệ % rõ ràng minh bạch, bao năm có bắt được vụ nào. Biết là báo cáo láo, bầu bán kiểu giả cầy...nhưng dân ai cũng ưng, chả phân vân, phán xét.
Đường không có cớm rình, nhưng bọn tây cấm dám chớm vạch, cướp đường. Bị tuýt cũng ngồi im trong xe vì ra là bị bắn. Chứ ở ta chả ai ngồi lỳ, chủ động vác bộ mặt xun xoe, kẹp mấy trăm vào ví, rút điện thoại gọi người thân thì mọi luật lệ đều được vứt xuống đường cho bánh chèn qua.
Ăn thì cứ quá "Dư lượng" là bảo bẩn, ta ăn chín uống sôi đã là quá sạch so với Quốc hồn, quốc túy "Mắm Tôm".
Thật. Phải cảm ơn CS, nghèo, hèn, nhưng an toàn. Chỉ đơn giản xét tội khẩu dâm hay đĩ mồm thì chắc cả nước không còn sót một đảng viên lẫn thanh niên, trung niên nào.
Lúc ấy, Ai bảo vệ tổ cuốc bây giờ?

TẾT HÀN THỰC


Ở ta, ngày 3.3 âm lịch thực tế chả liên quan quái gì tới cái tích ông Giỏi (thì) Tử (nghĩa là Chết) Thôi, thân lừa ưa nặng, đã bướng thì chớ còn lỳ lợm. Bị Trùng Nhĩ quỵt mấy chục năm lương hưu, thời còn vào sống ra chết, nên uất hận mà cõng cả mẹ vào vùng kinh tế mới. Đến mức bị Trùng Nhĩ đốt hết cả núi mà chết.
Nó cũng không phải nguyên nhân từ trào lưu văn hóa Hàn xâm nhập mạng Kpop Hàn Quốc tới phim ảnh kiểu Hậu duệ mặt lời cùng kiểu mỳ ăn trong máng inox... mà hội teen vẫn hiểu nhầm thế
Chắc cũng chả liên quan đến Hai Bà bán bánh rong đầu xóm, ăn xong là ra trận.
Có chăng, dân ta kỷ niệm ngày 3.3.1951 thành lập đảng lao động (lao đầu vào động), nhưng lấy ngày âm cho gần gũi với dân đen.
Với vỏ gạo, cái nhân bọc đường, bọc mật, dìm trong nước... để thấy vỏ và nhân chả liên quan gì với nhau, khác hẳn, cứ như Lý luận và Thực tiễn, cứ như Nói và Làm.
Cách luộc thì bảy nồi ba chìm như sự thật, không biết đâu mà lần. Ăn thì phải lạnh, hâm hấp là vứt, vớt bỏ đi ngay.
Thật sự không loại bánh nào giống, gần gũi và tôn vinh CS (cuộc sống) của chúng ta chuẩn hơn bánh trôi, bánh chay, phải không ạ.

TẾT HÀN THỰC

Hôm rồi có bài người Nhật và người Mỹ nghi ngờ TQ, khi chỉ có 30% người Mỹ và 7% người Nhật nói họ tin Trung Quốc. Ở đâu họ nghi cứ nghi, ngờ cứ ngờ, chứ ở VN có khi tới 100% nhất trí, còn nhất trí cái gì thì Không nói.
Đợi hết ngày mới dám lạm bàn về chuyện bánh trôi, bánh chạy. Tết Hàn thực cũng là một sự du nhập Lễ lạt từ TQ, nó như lễ ăn chay, vì đói thì đẻ thêm món bánh trôi, chay, dày như mặt người Việt ta vậy.
Có nhiều cái nhạy cảm, như bí quyết làm bánh, như ẩn cái đen đen vào trong, bọc cái trắng tinh bên ngoài, rưới nước thơm, rắc chỉ dừa lên trên kiểu Tốt đẹp phi ra, xấu ra đậy lại. Còn làm sao biết chín bánh, ấy là tỷ lệ vàng 3 chìm 7 nổi, như ám chỉ 3 phần sự thật, 7 phần giả dối trong xã hội vậy.
Hàng năm cứ ngày này, trùng kỷ niệm tổng tiến công bừng bừng lửa cháy toàn miền Nam, như hình ảnh Trùng Nhĩ đốt Giới Tử Thôi vậy. Ngày đó không có vũ khí, lương thực Miễn phí từ mấy anh cả XHCN (hội phản động cứ nói Xã hội Của Nợ) thì làm sao mà IS CS dám thắng bọn VNCH trang bị tận răng, đào tạo bài bản.
Nay nhớ truyền thống đó mà Công viên mở cửa Miễn Phí, dân ta Tấn công, Trèo rào như chiến thắng Mậu Thân, hay tôi nhầm, trận đó hình như ta bị VNCH té nước cho ướt hết cả mặt, giống hệt con bé rách bikini.
Buổi trưa ngồi nhâm nhi cái bánh chay, vừa xem tin tức trên mạng , rặt toàn lá cải Trung Cộng từ Đại gia xấu xí tới Người mẫu lộ hàng, đả hổ đập ruồi… xem ti vi thì từ Đài loan, Hongkong tới đại lục các kiểu phim cứt gà, cứt vịt chiếu gần nghìn tập, con cái xem từ lúc biết chữ cải cách tới khi vào đại học dân lập cũng nên.
Còn trên báo chí toàn thấy Mỹ, Nhật, Phi, Úc, EU… ầm ầm phản đối TQ xây đảo phi pháp, riêng chúng ta kiên định lập trường, bảo vệ bạn đến cùng, Trung Lập toàn phần, kệ ai nói Nhu nhược với Lũ lẫn cũng chả quan tâm, đường ta ta bước.
Nghe nói ở đó, Kiều bào đang chuẩn bị linh đình cho ngày Quốc Ân (Hận), chắc họ nhớ nhà, nhưng có điều họ cứ chăng cờ 3 sọc. Cờ đỏ sao vàng với búa liềm giống cờ TQ đến 90% đã đành, cờ 3 sọc lại còn mượn luôn cả Kinh Dịch trong đó, trước là quẻ ly sau là quẻ càn. Vậy bà con nói xem, tuy người Việt rất hay bất đồng, không bao giờ phục nhau nhưng đều thống nhất quay đầu về Thiếu Lâm Tự để mượn ý tưởng cả.
Thế nên đừng cố Thù Dai hay Tự Sướng như nay. Mịa, 40 năm rồi mà vẫn Huyễn hoặc mình và Bảo thủ.
Đã ĐÓI lại cứ giả vờ chê Xôi với bánh.

DÂN CHỦ


100% tín nhiệm dân cư nhưng anh Trần Đăng Tuấn vẫn trượt Hiệp thương lần 3, có vào tiếp thì kiểu gì cũng trượt.
Điều này gần như ai cũng đoán trước.
Trong khi đại biểu đảng cử lấy ý kiến cơ quan với đảng ủy là chủ yếu, chả trượt thằng nào.
Thật. Đến mấy ứng viên trẻ tuổi mà An ninh còn toát mồ hôi đít thì anh Trần Đăng Tuấn, anh Nguyễn Quang A vào Quốc hội có mà đái ra máu.
Đó chính là nền dân chủ, chuyên chính vô sản từ thời nhà thơ làm kinh tế tới những đại biểu có Tài ngủ ngày nay.
Bây giờ thì thông tin chắc chắn rồi,
Trong quán, ông cụ lặng lẽ ngâm thơ, một câu thơ nhái từ Nhà thơ làm kinh tế:
  • “Rứa là hết! Chiều ni anh đi mãi 
  • Còn mong chi ngày trở lại Anh ơi! 
  • Quên làm sao, anh hỡi, kiểu dở hơi
  • Bởi đảng chủ, đâu có vì dân chủ."
Rồi đang ngồi, chợt nghĩ ra điều gì cực khoái, bất thình lình, ông vỗ đùi đánh đét: "Tiên sư anh Cả Lú, tài đến thế là cùng".

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2016

CHÈ THÁI

PHA CHÈ THÁI.

Hội làng, tôi làm ấm trà chỗ cuối thôn phục vụ các mợ đi chợ, các cậu đi cày, cả khách nhỡ độ đường...làm chèn trà cho đỡ lạnh, ấm dạ.

Giữa chỗ thông thống, người người vãn cảnh, xem trò... Uống trà nóng không hạp, không đủ nhã, chẳng yên tĩnh, duy nhất được cái vui, cái tình.

Trời lạnh, càng phải tráng ấm, tráng chén thiếu mỗi đun cả  lên, để lúc 2 tay khum khum cầm chèn nước chè đưa lên mũi lấy hơi nước ấm và vị thơm thoang thoảng, mà ấm hết cỗ lòng. Chè vừa vốc nhơ nhỡ thả vào ấm, lại tráng nhanh qua cho sạch, đỡ chát mà chén nước chè lại càng nóng. Trong lúc hãm chè, mấy ae làm miếng cam, người làm cái kẹo lạc.

Xưa pha trà, các cụ khí là cầu kỳ, nước mưa không chân, hứng từng giọt sương trên lá sen, giữ vào âu sành, đậy nắp... Nay không khí ô nhiễm nên nước mưa cũng bụi, nước không những nặng can si lại nhiều sắt, pha mà hỏng hết chè, nước nếu không đỏ quạch thì tanh mồm, nhạt toẹt.

Chè ta pha không cầu kỳ như trà Nhật, không khoe mẽ kiểu chén tống, chén quân của tàu, mà chỉ đơn giản cái ấm nhỏ và mấy chén hạt mít, chiêu cái kẹo dồi, kẹo vừng, hạt đậu, dẻ cười thì tuyệt.

Mà chè ta dường như dành cho người Việt, với văn hoá thị nông, chém gió, trà ta uống phải có bạn, các cụ ta bảo Chè tam rượu tứ là thế. Hàn huyên, tâm sự, bàn chuyện thế gian rồi nhấp ngụm chè cho hết khô miệng. Chứ nhúng 1 túi Dilmat hay Lipton vào cốc đại, thêm tí đường mà tự kỷ một mình thì khác gì Tây.

Chè cũng kén đất, kén mưa nắng, theo gió trời mà định hình đất sống. Vậy nên cái đất ATK Thái Nguyên, rừng thiêng nước độc mới đủ quyến rũ, định danh loại chè ngang ngửa với vế đối “Gái Tuyên”.

Đã chè ta là phải chát, thế mới gọi là chè chát, chát sít mồm, nhưng càng uống càng ngọt trong cổ, bụng hết trướng, ruột thấy nhẹ bẫng. Nói thì bảo hay so sánh, ví von, chứ Chè ta như gái Bắc ấy các cụ ạ. Ngoài mặt thì the thé, quát chồng mắng con, chửi như hát hay, nhưng trong sâu thẳm lại hết mực yêu thương, cam phận. Càng yêu, càng say, càng nghiện, thức chong chong cả đêm. Thế mới tài.

Thôi em làm ấm chè mời các ae chém gió chỗ cuối dãy chợ Xuân các cụ nhé, đủ cả kẹo, cả cafe lẫn rượu... Manh nha hội Trà chanh chém gió.

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2015

NGÀY CƯỚI

CHỊ

Hơn 20 năm trước, tình cờ gặp chị, khi tôi vào trường cấp 3.
Chị điềm đạm, ít nói, chín chắn, chăm học và học giỏi, chị lại không điệu đà, không trang điểm, tóc bím như con trai, nên tôi với chị chẳng hợp nhau, đôi khi còn tránh, khỏi va chạm.

Ngày lên đại học, chị vào một trường kỹ thuật, ở đó hiếm con gái nên chị mới được để ý. Vài anh thấy tôi vui tính, xởi lởi nên cũng nhờ cậy làm hoa tiêu, chim mồi, chân gỗ.
Sau tôi với chị đâm quý nhau, có khi còn hơn cả tình bạn.

Cũng có anh viết thư nói nếu không yêu được chị thì ở giá, thậm chí tự tử. Chị xúc động lắm, tôi chỉ bảo “Vâng xã hội toàn người như vậy cả, chả tin được thằng nào”.
Các anh ấy cũng đều là người tốt, giờ thành đạt,  vợ con đề huề cả.

Chị chê các anh trẻ con, nông nổi mà chẳng nhận lời, nhưng ra trường, chị vội lấy chồng ngay, vì chị biết sở trường, sở đoản của mình. Ngày đó tôi cũng lăng xăng giữa 2 nhà giúp chị.
Thấm thoát, đã tròn 15 năm rồi, chỉ 6 ngày sau lễ kỷ niệm John Lennon bị sát hại, chị đã lấy người cứ hay lải nhải bài “Let it be”.

Giờ chúng tôi vẫn coi nhau là bạn, dù chị đã có 1 trai, 1 gái xinh xắn, chị cũng béo trắng, vừa trẻ, vừa đẹp.
Chuyện gia đình, công việc vẫn thi thoảng rủ chị đi uống nước hay ăn sáng tâm sự, chia sẻ, trừ chuyện tiền nong. Chị vẫn hay dạy dỗ tôi ăn trông nồi, ngồi trông hướng, sống sao cho Tốt đời, đẹp đạo.

Nhiều lần ăn cơm trên nhà, chị buồn, chửi chồng bất tài vô tướng, mắng con ham chơi, lười học. Tôi chả biết phải an ủi chị như nào. Rồi chị trút cơm thừa, canh cặn của con cho tôi ăn, cuối bữa, chị thơm vào trán tôi. Có hôm, chị giấu mọi người, dúi tiền ăn quà, làm tôi cảm động, chỉ biết chớp chớp như bụi bay vào mắt.

Thương chị vất vả mà chỉ biết thầm ở trong lòng.

Với tất cả lòng kính trọng, kỷ niệm ngày cưới của chị, chúc chị trẻ, khoẻ, an phận, để nuôi dạy các cháu, những đứa con của tôi.

NGÀY CƯỚI

Ngày 14 tháng 12 của 14 năm trước anh cũng như chú. Thấm thoát thời gian như bóng chim ngoài cửa sổ, còn con chim trong lồng xấu hổ nuốt nước mắt vào trong.

Ngần đấy năm tuy chưa dài so với đời người nhưng đã là cả 1 đoạn trường đầy Kỳ công và Khổ luyện.

Lấy vợ to khỏe như con trâu tốt, còn lo cày cấy, giặt giũ, cơm nước cho cả nhà.
Thông thường chuyện Mẹ chồng - Nàng dâu đều khởi thủy từ dạng Ma cũ bắt nạt Ma mới, nhưng Ma mới mà to, đô, đanh nanh, đỏ mỏ thì đó cũng là cái Hồng phước của gia đình, mẹ chồng không dám dây, chẳng dám sai, tự nhiên yên ấm.

Nhà 2 anh em trai thì chị em dâu cũng có thể va chạm như bát đũa trên chạn, cô em tuy mới nhưng lớn tuổi rồi, cũng là dân biển, lại là gái đất mỏ thì chị dâu chắc cũng chả bắt nạt em làm gì cho thiệt thân.

Đối với vợ, từ ngày đầu đã phải rõ ràng. Việc gì cùng thống nhất thì chồng quyết, việc gì không thống nhất với nhau thì để vợ nói. Chuyện tiền nong cũng đồng thuận, riêng phần bên nội thì em cất trong bồn cầu hay trên chao đèn, đàn bà thường chúa sợ điện với nước.

Làm người đàn ông không cần giỏi nấu nướng, giặt giũ nhưng phải biết để đôi khi đi công tác thì đỡ nhớ vợ chứ không phải vì cãi nhau để nó bỏ về nhà mất.

Nói về kỹ năng làm chồng thì nhiều, chả ai giống ai, nhưng nếu vợ nó có tý nhan sắc thì không từ 1 thủ đoạn nào để nói xấu, 1 là dìm hàng, 2 là đánh động với lũ dân quân, trộm cướp: "Nhà em chả có gì đâu".

Đặc biệt phải bỏ cái kiểu chơi bời khi chưa có vợ: "dùng như phá", vì "hàng vợ" ngày mai, ngày kia ta lại phải dùng lại nên cần ĂN DÈ, giữ gìn như con ngươi của mắt mình, càng già, càng giữ, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, có đấm thì cũng có ngay mù xoa và đấm vào phần mềm thôi em ạ.

Thôi, hy vọng là anh sai. Nhớ bảo trọng, giữ gìn sức khỏe và chăm lo cho cái THẬN của mình em nhé.

KỶ NIỆM
Hôm nay thứ Sáu ngày 13/12/13, ngày rất xấu theo quan niệm phương Tây, nhưng ở ta lại khác, vì chỉ 1 ngày nữa là kỷ niệm 13 năm lần 1 ngày cưới.

Xin được cảm ơn vợ đã cho ta mái ấm, dang rộng tay cho ta gác mái đầu, xòe tấm lưng rộng che chở ta trước bão tố, hà hơi sưởi ấm ta qua đêm đông, dắt ta qua đường tối đầy ma qoái.

Cảm ơn người chăm chút cho ta từ đánh răng, rửa mặt vệ sinh cá nhân hàng sáng, giục ta tắm gội buổi tối, người lặng thầm bỏ gói dầu gội, bàn chải và nửa cái khăn mặt vào va ly công tác.

Những lời kêu ca, phàn nàn hàng ngày trở thành nỗi nhớ đáng yêu khi xa trong giây phút, lúc đó ta mới yêu quý tự do và dân chủ.

Cảm ơn những nếp nhăn suy nghĩ em đã để lại trên trán ta.

Cảm ơn nàng đã dạy ta biết lo toan cuộc sống và công việc, biết nhường nhịn như với con, với vợ.

Xin được gửi tặng tới người như sinh ra ta lần thứ 2 những niềm vui của em và nỗi buồn của tôi.

Nhớ lại khi đi tán, thời đó người ta thường nghe bài Tình khúc buồn do Donho hát:

“Em như một nụ hồng, cầu mong chẳng lạnh lùng,
E như một ngày mộng, mà ta hàng ngại ngùng”

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Tinh-Khuc-Buon-Tuan-Ngoc/ZWZAIEWO.html

VÀ ĐÂY LÀ LỜI PHIÊN BẢN MỚI BÀI HÁT NÀY:

“Em như một người chồng, nàng lo chuyện lòng vòng
Anh như người vợ hiền, tề gia mà buồn phiền
Nấu cơm với rữa chén, giặt quần áo cho em
Rồi bọc tả cho con...

Bao năm cuộc tình này, hằng mơ được một ngày
Bao nhiêu lần định chuồn, bị em liệng vào buồng
Đắng cay như cà cuống,
Rồi thì bó tay anh, rồi thì trói chân anh, buồn...

Cuộc tình giờ đã như ri, cũng cam tâm như 1 thằng lì
Vì từ ngày nàng xuất giá vu quy, đón đưa tôi vào ngục tù
Tàn đời 1 đấng nam nhi
Đất kinh đô mình bị đì
Bạn bè nhìn tôi chúng thương

Ôi bây giờ lạ kỳ, đàn ông chẵng còn gì
Khi xưa mình thật chì, quyền uy trời là nhì
Muốn gì là được nấy
Giờ thì đấm lưng em, giờ thì bóp chân em, buồn

Bao năm cuộc tình này, hằng mơ được một ngày
Bao nhiêu lần định chuồn, bị em liệng vào buồng
Đắng cay như cà cuống
Rồi thì bó tay anh, rồi thì trói chân anh, buồn... “