Nhãn

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

RÁC

DỌN RÁC MÀ ĐỂ LÀM GÌ?

Hồi nhà cũ tôi gần Cầu Khỉ, cầu bê tông nhưng địa danh này gắn với cây cầu cũ vắt vẻo qua dòng sông bẩn.

Xóm nghèo, nhưng cả xóm vui lắm, đặc biệt lúc đổ rác. Xe gõ keeng keeng là mọi người xách xọt lao ra cổng, mặt háo hức, chuyện trò rôm rả, thanh niên còn giúp nhà khác quăng rác lên thùng xe. Vừa rửa tay vừa tếu táo cho tới khi hết kẻng.

Đối diện nhà có 2 cô giáo.
Một cô xinh xắn, với hàng xóm cứ nhẹ nhàng nhưng chửi chồng như hát hay, rủa con như năng khiếu.
Một cô dậy cấp cao hơn, không giao thiệp, có ý khinh đời, vừa có vẻ tởm cô kia. Đặc biệt không bao giờ đổ rác. Nhân viên đến thu phí vệ sinh thì dứt khoát không trả mấy đồng bạc. Đêm lại lừa lừa xách rác ra đổ dưới chân cầu.

Mỗi khi đi qua, mùi hôi, xú uế, cá chết, rác bẩn tôi cứ thấy kinh tởm cô giáo kia.

Một xã hội quá nhiều người vị kỷ, học nhiều nhưng vô văn hóa, thậm chí Tiến sĩ nhưng thiếu nhận thức, hoặc lệch lạc, thờ ơ với môi trường thì đừng hỏi sao những sự việc như kênh Nhiêu Lộc với biển Cồn Vành còn mãi.

http://video.vnexpress.net/xa-hoi/ong-tay-don-rac-o-ha-noi-sau-mot-dem-rac-lai-day-3415066.html

HẾT Ế

Hết ế.

Hơn 40, thằng này bỏ bạn, bỏ bè đi lấy vợ. Bao tấm gương tày liếp mà dứt khoát không chịu học.

Từ hồi 2 ngàn, nghe đồn Trời Sụp, mấy ae vội vội, vàng vàng, nhắn mắt đưa chân cua lấy được, coi như xong. Ai ngờ sau đó, đa phần lấy nhầm trằn tinh, gần hết Suy Sụp tinh thần, người không ra người, ngợm không ra ngợm, vứt hết lý tưởng làm giấy chùi mông.

Vài thằng man man cố cựa quậy làm tập nữa thì vẫn vỏ dưa vở dừa, loanh quanh dẫm phải mứt.

Thằng nào loãng mạn cũng à ơi xa gần thì số đen như chó mực. Ở nhà vợ ghen, đến mức đi chơi với ae, về phải chui vào phòng rác dày vò cho giống vừa thực hiện nghĩa vụ người chồng. Ở ngoài thì bồ ghen, cố làm 5-7 nháy cho giống như chết đói cả năm.

Sướng gì mà lấy vợ.

Ấy mà cái thằng này dở, đang cá chết, biển ô nhiễm, xã hội loạn lạc, bè phái nhiễu nhương... lại đùng đùng đi lấy vợ giữa trưa hè oi ả. Đến khách còn muốn cởi trần, ngâm trong đá chứ đừng nói đến ái ân, đằng này còn comple cravat.

Thôi cũng đành. Đời người 72 kiếp nạn, không sớm thì muộn, tránh hơn 40 năm rồi vẫn dính dù cúng vái tứ phương. Chịu vậy.

"Cũng là dạng quạt cờ, xóc đĩa
Cũng là dạng vì nghĩa quên tình
Cũng là dạng săm trổ đầy mình
Cũng là dạng làm tình mệt nghỉ.
Cũng là dạng con ong con khỉ
Thôi bây giờ cố dạng rộng vì em."

Đành An phận từ đây.
Giờ ai thèm bia rượu với mày thâu đêm, ai thèm nghe mày khóc chuyện gái mú. Hú hú.

IM LẶNG GHÊ NGƯỜI

IM LẶNG GHÊ NGƯỜI.

Đọc tít, dứt khoát mọi người lại nhủ: "chắc nó sắp nói về cá chết, vv cp xử lý các vụ tham nhũng, sai phạm, về quan chức giải thích bổ nhiệm cán bộ đúng quy trình, về vấn đề Biển Đông....". Hehehhe. Không nhá. Chán rồi. Bài này chỉ là hoài niệm mà thôi.

Giữa trưa hè nắng gắt, trong quán cà phê không đông lắm, người ta chỉ nghe thấy tiếng oto từ xa, tiếng xe máy dưới cửa, mấy mụ nạ dòng thì thầm lô đề, mánh lới cờ bạc, buôn gian bán lận....mà tịnh không một tiếng Ve.

Xưa, đầu hè, khi lũ trẻ còn ngồi trong lớp, nhìn hoa phượng đỏ ối mà mơ màng những ngày chạy nhảy tự do, tiếng ve đã râm ran. Tới ngày bế giảng, trên vòm lá, từng chập giàn đồng ca Ve sầu, Cồ cộ rít lên không mỏi. Cảm giác như chúng lấy hơi cả năm, hít đầy lồng ngực rồi tuôn dần ra như dây vĩ cầm dài vô tận.

Rồi đột nhiên ngừng bặt như có nhạc trưởng tài tình, sau lại 1-2 tiếng lác đác, 2 đầu phố, kiểu con đầu đàn, giàn ve lại cất lên, như bầy linh cẩu háu đói cắm vòi vào thân cây rít lấy rít để, xâu xé dòng nhựa mát.

Tiềng kêu khi trầm, khi bổng, lúc du dương, tha thiết, lúc lại não lòng hơn cả lũ mèo đụ trăng trên mái. Bất kể ngày đêm, chúng cứ kêu vang, không ngủ. Càng nắng nóng, oi bức, con người càng giận dữ, chúng lại càng kêu, vừa thách thức vừa trêu ngươi.

Đêm hè, cái đèn bằng ống bơ sữa đục lỗ, chụp trên lọ mực Cửu Long được xách lủng lẳng đi soi ve. Từ tối, chúng mới đủn mùn, chui lên gốc. Treo mình trên vẩy xà cừ, hay bắt về trong màn, con bọ nứt lưng, chui ra khỏi lớp vỏ cứng màu vàng đậm, con ve cớm nắng xanh trắng, mềm nhũn, cái cánh cụt lủn. Vậy mà tới sáng, lớp cảnh mỏng, trong đã dài ra che kín tới đuôi, màu xanh trắng chuyển sang nâu nâu xanh xanh sẫm. Cái mặt to ngộ nghĩnh.

Giờ, vỉa hè lát đá với bê tông như bóp nghẹt phần gốc, nước còn không thấm được xuống, những ấu trùng ve có ngoi lên, đụng trần cũng đành chịu giam cầm, chết khô dưới lớp chân người đi bộ. Những công viên xịt thuốc diệt cỏ, quét vôi cũng giết nốt cả kiến lẫn ve, lẫn bọ. Họ nhà ve chắc ung thư mà chết dần mòn. Trên đường Đê La Thành, tôi chợt nghe tiếng rít, kéo như tiếng ve, lại gần hóa ra xưởng gỗ, tiếng cưa cứ na ná, buồn rười rượi.

Lẽ nào lũ trẻ sẽ không biết tới tiếng ve của hoang dã giữa lòng đô thị, của tự do những ngày hè, còn người lớn chết mòn với đơn điệu qua ngày đoạn tháng.

Tiếng trả lời thoảng trong gió, tĩnh lặng tới ghê người.

PRAY FOR VIETNAM (2)

PRAY FOR VIETNAM

SU 30MK và CASA 8983 gặp nạn, chưa rõ nguyên nhân. Phi công Khải và 9 người trên chiếc Casa 212 cơ hội sống sót thật mong manh.

Toàn bộ Su30 ngừng hoạt động, cả Casa cũng vậy.

Ngay hôm trước 1 máy bay dân dụng cũng lạc sang Vienchan ngỡ là Nghệ An.

Toàn pilot xịn, rất nhiều giờ bay, thậm chí 2 sỹ quan cao cấp, dầy dạn kinh nghiệm trận mạc trên Su 30.

Phải chăng ADIZ hay El Nino gây ra? Hay hiện đại quá mà hại điện?

Nên chăng sử dụng lại hết Mic 21 từ bảo tàng, nhìn bằng mắt thường, chạy dầu madut. Đến giờ mà Mỹ vẫn dùng B52 thì tại sao ta lại phải cất đi "khắc tinh" của các loại F nhở.

Hay nguyên nhân do rada Trung quốc phủ sóng toàn VN mà BCT nhũn não hết rồi, chả nghĩ ra được cái gì?

Dù là gì thì cũng xin Cầu nguyện cho Việt Nam.
Pray for Vietnam, poor us.



TRÔI

TRÔI?

Anh Nguyễn Văn Trôi được giao nhiệm vụ đầu tiên, nói thẳng ra là Khủng bố, nhưng xịt, bị bắt rồi tử hình. Hò hét mà thành anh hùng.

So sánh là khập khiễng.
Điều muốn nói là các anh, những phi công giỏi nhất, máy bay hiện đại nhất... mà còn như vầy,  vậy sau này ai bảo về vùng trời VN, trông mong chi mấy ông dâm biểu.

Đến như page Không quân confession, 1 bài thông tin thì 2 bài thơ, ảnh bộ đội khóc ròng đẫm lệ. Các anh, những người mạnh mẽ nhất, chỗ dựa của Nhân dân, giờ ủy mị và yếu đuối, khi hữu sự chỉ biết khóc với làm thơ thì đất nước còn nhờ cậy vào đâu.

Còn Chính chủ vẫn im hơi lặng tiếng, từ chối hỗ trợ. Anh Cường, phi công sống sót, cũng giữ bí mật tới cùng. Dân cứ bán tín bán nghi, lo lắng. Cứ như có rada vô hình làm nhiễu loạn, khống chế cả tâm thần các dân tộc kinh.

Vụ này lẽ nào lại Trôi? dân chỉ biết cầu, cầu xin, chứ biết cầu nguyện cái gì bây giờ.

Thương thay những Pro Prayers.

MƯA CHO KHẮP

MƯA CHO KHẮP

Quân nhân chuyên nghiệp là sẵn sàng hy sinh xương máu, đón nhận cái chết khi đất nước cần. Nên họ được ưu đãi từ khi học tới tận lúc về hưu, nếu may mắn, là xứng đáng.

Vậy nếu nói phi công đói rách thì 1 là Nhà nước dù tiêu rất nhiều tiền nhưng vì tham nhũng mà mưa không tới đầu. 2 là chế độ đãi ngộ không tương xứng. 3 là giả dỗi, đánh vào lòng trắc ẩn của người dân.

BQP giờ đã thăng quân hàm Đại tá, tặng huân chương cho phi công Trần Quang Khải, vợ anh được đắc cách vào trường CVA... không có gì là quá. Mạng người là quý, lại càng không đợi người ta khuất mới bù đắp. Nhưng cần kết luận con Su-30MK2 vẫn mất tích từ ngày 14.6.2016 bị Tai nạn hay chiến đấu?

Nhớ lại ngày 16.4.2015, Thượng tá Lê Văn Nghĩa (nguyên Phó Trung đoàn trưởng Trung đoàn Không quân 937) và Thiếu tá Nguyễn Anh Tú (nguyên Phi đội phó Phi đội 1, Trung đoàn Không quân 937) hy sinh trong lúc lái Su 22 bay huấn luyện trên vùng biển Bình Thuận, chưa kịp bung dù, nghĩa là anh ở bên Máy bay và 1 tình yêu đẹp trong tim tới tận lúc chết.

Nhưng đổi lại: Không thăng chức, không huân chương, không đặc cách. Như phi công Nguyễn Hữu Cường hay thân nhân 9 người trên Casa 212.

Vậy công bình ở đâu? Chứ đừng nói tới Công bằng.

Đã mưa thì cho khắp chứ XH nó như đít chị Dậu, thủng lỗ chỗ, hở đâu, kêu đâu mới lại vá chằng vá đụp thì thương quá.

CIA

SAVE THE BEST FOR LAST

Dịch ra tiếng Việt là "Dành con phăng teo chốt hạ", là tên bài hát cực kỳ nổi tiếng của ca sỹ kiêm diễn viên Vanessa Williams. Cô gái da mầu này cũng là hoa hậu Mỹ năm 1983, nhưng rất tiếc những tấm ảnh nude do Penhouse công bố khiến cô bị tước 1 năm sau đó.

Phải nói là hâm mộ cô không chỉ có tôi, mà còn nhiều thanh niên cùng lứa và đặc biệt, có cả TT O3ma.

Tối hôm trước, bọn tôi tụ bạ tại 1 quán bar cỏ gần đền Mỹ Đình, vừa nghe lại còn nghêu ngao hát bài này. Nào có biết đoàn của TT đi qua. Thay vì ô cho vệ sỹ trích mũi lao vào đùi bọn tôi như với Phạm Ngũ Lão, hay ít ra xem thằng nào thích chữ Sát Thát vào mặt mà rủ đi oánh quân Mông. Đằng này ông chỉ hạ kính rồi chộp mịa tên bài hát làm ý tưởng chém gió của mình.

Hôm sau thấy ông phát biểu Save the best for last, tôi biết ngay. Thằng bạn nước ngoài đang nằm trên nhẩy vội ra ngoài, vừa nhổ nước bọt vừa f**k, s**t loạn cả lên, quên cả mặc quần áo.

Nó bảo, "hóa ra gần 100 nước trước đây "O3ma" đi thăm là "3 hoa" à, quân đạo đức giả, nó giành hết ngon ngọt cho VN, tao tủi thân quá".

Tôi vội ôm lấy nó an ủi. "Tao hiểu cảm giác bị lừa dối. Văn hóa bọn Tây chúng mày cứ nghĩ lần nào cũng bắn nên càng về sau càng loãng, lần 100 nhạt như nước ốc. Chứ văn hóa phương Đông, toàn bắn giả vờ, lần chốt trước khi ngủ mới bắn thật thôi. Đừng khóc. Mà yên tâm, ông Tổng Lý bên tao Thất thập rồi cũng nói "We'll try our best" ý là "Sẽ cố hết sức lần nữa"".

An ủi nó vậy, nhưng, tự nhiên nước mắt, nước mũi tôi cứ ứa ra. "Sao dân tộc mình cứ bị lừa hết lần này tới lần khác thế?"

Ai có ảnh nude của Vanessa? Làm ơn inbox cho tôi chảy nước dãi luôn thể. Đàn ông đàn ang gì mà tự nhiên nước cứ din dỉn ra như đàn bà. Hãm vãi lòng. Huhu

CIA ở đâu?

Xin thưa, O3ma sang là dịp không thể tốt hơn lật mặt tổ chứ phản gián lớn nhất thế giới, sau mỗi AN Việt Nam và Hoa Nam tình báo cục.

Trong khi O3ma đi đâu cũng được tung hoa, bung lụa, chụp choẹt, selfie ầm ầm. Ai cũng mong được sờ vào người O3ma, nhẹ thì giật ví, nặng thì tuốt nhẫn, tháo đồng hồ, nói không quá, như chó nhìn thấy mứt, ở xa thì như chó xem tát ao, xem voi diễn xiếc, gấu đi dây... thì 1 số đối tượng, trông rất giống người Việt lại thờ ơ như chó nhìn thấy thóc.

Không kể lực lượng Con Nai, to, đô, lực lưỡng, luôn chổng đít vào O3ma, mắt đảo như rang lạc thì chỉ những kẻ hàng ngày làm việc, chat chit, à ơi, liên lạc thường xuyên với O3ma, chả lạ gì, thấy bình thường như cân đường hộp sữa, thậm chí chán ngấy... mới chổng mông kiểu như vào Sếp thế chứ.

Đây là dịp cực tốt lật nắp căn hầm bí ẩn, nhưng đừng vội lật mặt nạ bọn chúng. Phản gián là phải biết tung cát vào mắt, dồn lên xe buýt cho về phường, dọa nạt sơ sơ. Quan trọng nhất là Cảm hóa bọn họ.

Chả mấy chốc cả CIA sẽ đều xin được kết nạp đảng. Huê Kì về tay CS sẽ không xa.

Cảm ơn O3ma, chỉ cần ông sang đây 1 lần thôi, phơi nhiễm 1-2 ngày thôi là "nhiễm trùng huyết" rồi. Đáng đời.