Nhãn

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2020

Dựng tượng làm gì?

Phía tây nước Đức có 1 thành phố nhỏ tên là Trier, trừ những người sống ở những nước Cộng sản thì còn tìm tòi nghiên cứu chứ bên Tây có khi ít biết, bởi đó là nơi sinh Karl Marx, người “có công” với thế giới CS chứ Tư bản thì không, với chính người Đức cũng chẳng.

Nhưng chính quyền thành phố vẫn cho dựng tượng, đồng ý quá trình xây dựng cũng nảy ra tranh cãi về kích cỡ tượng và chi phí xây dựng, dù có 1 phần tài trợ từ trung của. Nhưng giờ thì với người dân ở đây họ coi cũng bình thường, bởi đổi lại, thu nhập cho thành phố từ khách du lịch Trung quốc đi ngó và chụp ảnh với tượng là khá đáng kể.

Có lẽ vậy mà ở Nghệ An ta cũng học tập mà dựng tượng Lenin chăng, thế giới đang bỏ đi, ta thu thập về như 1 nghề truyền thống (ve chai đồng nát) vừa là 1 cách đầu tư, cho du lịch đã đành, nhưng buôn đồ cổ cũng đáng lắm.

Hẳn cả 1 vườn tượng đi, có khi về sau sẽ thu 1 mớ, con cháu ta thừa tiền mua lại Hoàng Sa cũng không biết chừng. Các cụ nhể?

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2019

KINH

Như nhiều Doanh nghiệp lớn, các chùa chiền đều có liên quan tới đất rừng hay núi đá, nhiều công trình ảnh hưởng tới môi trường, thậm chí phá hoại cả những kiến tạo địa chất có hàng triệu năm tuổi.

Và cũng như những Tập đoàn, các chùa này luôn có biện pháp xử lý khủng hoảng truyền thông, mọi chiến thuật, kể cả bôi nhọ, nói xấu, nhằm khuếch trương, cạnh tranh giữ chân khách hàng, những con nhang đệ tử.

Nhiều người có thể cho rằng Mê tín dị đoan ngày nay đang đi ngược lại với Lý luận Mac Lê Duy vật biện chứng, nhưng không phải. Mà căn bản là các đồng chí thời kỳ đầu đã hy sinh giờ đầu thai vào chính những người suốt ngày ra rả tụng kinh giữa Nhà chùa hay trong quốc hội, họ đang trả nợ cho tiền kiếp của mình đấy.

Bản chất của Dân tộc ta đấy, Kinh, mà chả có gì là Kinh cả.

MỘT XÃ HỘI MAN RỢ

Một xã hội man rợ

Chuyện nữ sinh lớp 9 bị đánh, tôi không muốn xem, không muốn biết thêm, vì chỉ cần nghe lỏm tại quán nước, quán ăn là đủ thông tin, cái chính là sự ghê tởm, giận run người khi chứng kiến những hình ảnh người Việt, trẻ em Việt đánh nhau man dại, nhưng quan trọng nhất là quan sát ứng xử của người lớn.

Chuyện bọn trẻ đánh nhau không có gì mới, bao đời vẫn thế, nhưng 5 đứa đánh 1, lột trần, thì không chỉ dừng ở xâm hại thân thể mà còn có nghĩa sỉ nhục người ta.

Đứa quay cũng khốn nạn không kém, càng cách mạng 4.0 sẽ càng nhiều cảnh quay khốn nạn như này, nó adua a tòng như đa phần người Việt, nó cổ súy cho cái xấu, thờ ơ với những thân phận yếm thế.

Còn người lớn thì sao? Cô giáo có yêu cầu xóa clip là đúng, hành động duy nhất đúng, vì không muốn phát tán, không muốn gia đình và nhà trường thêm khó xử. Nhưng vì chạy theo "Thành tích", thứ khốn nạn nhất ở xã hội này, mà cả cô giáo và Nhà trường muốn ỉm đi, đáng lý phải gọi Công an vào xử lý toàn bộ những đứa tại lớp hôm đó chử chẳng chơi, cả Giáo viên chủ nhiệm và Hiệu trưởng, chứ không thể coi như chuyện bình thường ở huyện.

Việc "Xóa" tôi nói đúng vì sao? Vì ở cái xã hội này, người cảm thông hay có khả năng giúp đứa trẻ cực kì hiếm, người ta giờ nghi ngờ với bất kì Nạn nhân hay Thân phận Bất hạnh nào? Thậm chí nghi ngờ chính việc Tốt của mình. Số còn lại, rất tiếc lại là số đông, toàn bọn chia sẻ bằng mồn, vô tình nhân rộng cảnh quay nhậy cảm, trong số đó, nhiều kẻ không nói gì mà chỉ muốn zoom xem mông, xem vú, 5-10 năm sau lại lôi ra, cười khoái trá, chỉ chỏ "cháu nó kia kìa".

Tất cả, tất cả sẽ ám ảnh và thậm chí giết chết tương lai của nó, mặt mũi nào ra đường được nữa, nhẹ thì tự kỉ, nặng thì tâm thần, mà nói dại có khi quẫn trí.

Vậy nên các cha các mẹ ạ, không ai bảo các ac là người xấu, nhưng thà không nói gì lại là người tốt, đừng "nhạy cảm" quá mà biến thế giới quan xung quanh thành man rợ, đừng đẩy cháu bé tới bước đường cùng như 1 thế kỉ về trước.
Ts.

Thứ Hai, 18 tháng 3, 2019

CHUYỆN GIUN SÁN



Hồi bé, chúng ta nuôi cá phức tạp lắm, chả đơn giản như bây giờ với viên thức ăn tổng hợp đâu.

Trừ phi om cá chọi, cả tháng trời trong bề nước mưa đậy kín, hay chôn trong chum, gần như không cho ăn gì. Chúng tôi "chơi" cá chọi thực ra gọi cho mĩ miều chứ đúng ra ta Hành hạ nó, bỏ đói nó để khi thả chung 1 lọ, chúng lao vào nhau, mà bục, ăn vây ngấu nghiến. Con nào no quá có khi lại dát, vừa thả vào đã nhồng, vây cụp, thân  nhợt nhạt, trắng bệch.

Ngày ấy, chơi cá thì người ăn gì, cá ăn vậy, từ cơm nguội, sợi bún, hạt cơm, vụn bánh mì hay ít thịt rơi vãi trên mâm, mỗi tội nước nhanh thối. Nhiều khi nghĩ cũng khổ thân lũ cá. Thời bao cấp cả nước đói, nói gì đến cá.

Nhiều khi đánh được con muỗi trong màn, đập vỉ được con ruồi, vo ra con mọt gạo... lại thả vào lọ, có khi cả con cuốn chiếu, thế mà chúng cũng ăn, nhưng được 1 nửa thì bỏ bữa, chắc hóc.

Ấy là những món sạch sẽ nhất. Chứ nhiều hôm lật gạch bên đường, nhặt được con giun câu cá, tôi cấu nửa, thả vào cho chọi nó bục, nuốt vào tới bụng rồi mà mồm vẫn còn ngoe ngẩy phần đuôi giun.

Có hôm vác vợt uốn khung bằng sợi thép, lót vải xô ra vũng nước vớt hồng trần, cái giống này nó nhiều, đỏ, có khi lẫn con rệp nước, đốt chết cả cá vàng.

Cái giống Lăng quăng, bọ gậy là khó vợt nhất, thấy bóng người là chúng lặn hết xuống, mà có lúc nào ta cũng thả cá vào được đâu, có khi là lu, chậu, lốp xe với chậu cây si nhà hàng xóm chứ có phải nhà mình đâu. Món này chọi có vẻ khoái, cứ lừ lừ, bơi sát, theo con bọ gậy lên tận mặt nước rồi nhường hút sụt con ấu trùng muỗi vào bụng, ăn no căng, ánh mắt no nê, căng vây, đánh gương, bục đầu nhựa đường nhoay nhoáy.

Chơi cá, có lẽ món chúng thích nhất là giun đỏ, giun chùm, bọn giun quấn vào nhau như búi chỉ, mua ngoài chợ sạch đỏ không tí bùn nào, chứ tự ta cũng móc cống, móc rãnh là có được cả mảng. Cái giống này neo chân dưới bùn, đầu loe ngoe uốn theo dòng nước, bốc lên cả mảng, rũ rũ trong dòng nước cống cho đất tở ra từng phần, chứ không thể sạch bùn hẳn, cho vào lọ mang gọi là bữa tươi cho cá, như người thi thoảng được ăn phở vậy.

Giống giun này ngu, có thả trong bể cá chúng chui xuống cát được 1 lúc lại ngoi lên, toàn tự khai tôi ở bụi này, kiểu mình xưa ngâm đít trong chậu nước ấm để bắt giun kim í. Nhìn con cá kiếm, cá vàng nó giật cả tảng, lắc đầu thật mạnh cho con giun bật lên, cứ từ từ nuốt vào họng, giống đứa trẻ hút sợi bún vào mồm vậy. Ngon và bổ, cá cứ béo mập, ỉa đen sì cả đáy bể.

Tự nhiên chuyện giun sán dạo này nhắc tới chuyện lọc giun đỏ, bỗng thèm nhớ những trưa hè thẩn thơ lội nước.

Từ hồi ấy, từ những cán bộ 70 đổ lại, ăn bốc ăn bả mãi rồi, giun sán đầy người. Có hôm trở trời, ngồi tiếp chuyện đồng chí lãnh đạo, anh chỉ vài thái dương, lắc đầu mệt mỏi. Tôi vội hỏi "Vết đạn thời chiến hả anh". Anh bảo "Không sán+sản, mệt".

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2018

SỐNG Ở NHÀ VỢ

[Sống ở Nhà Vợ]
(nhà vợ ở Hà Nội)

Ngày vợ đẻ, tôi theo vợ về chui gầm chạn. Sống trong môi trường xhcn ai cũng phải cố gắng hoàn thiện, vì vậy mà sau những lúc giặt giũ, lau nhà tôi lại vội chùi tay vào đít quần, lao lên phụ đạo cho em vợ.

Lại nói, nhà vợ có ku em trai kém tới mười mấy tuổi, hơn cháu mới đẻ cũng ngần đó tuổi. Cậu quý cháu gái lắm, tôi rất ưng, thế nên tôi hứa sẽ rèn rũa cho em nó thật hoàn hảo trước khi lấy vợ, tiếc là cứ đang giảng bài, em lại lao xuống tầng ăn hoa quả, và không trở lại.

Là con trai độc, béo tốt như em chã nên em nó ăn cực khỏe, nhoằng cái là hết con gà, nhưng em nó ăn dại lắm, toàn ăn đùi, lườn chứ đầu, cổ, cánh, chân với phao câu em nó để lại, khổ nỗi tôi lại không uống được rượu nên phần đó lại nhường cho chị của em nó hết. May quá, sau khi cắn, xé, nước luộc gà tứa ra bát từ màu vàng nhạt tới suộm mỡ hay lẫn màu máu cá, em nó đổ ngược vào đĩa gà, tưới lên đống xương xẩu còn lại, tôi vội chộp lấy thìa, lách vào đáy đĩa, rưới lên bát cơm của mình, ăn ngon lành.

Tủi thân lắm, hôm khác, em định phi đũa vào quả lườn, tôi rút đôi khác, kẹp chặt 2 mỏ, như chưởng Kim Dung rồi nhẹ nhàng ôn tồn phân tích:
"Em nhỏ nhất nhà, đầu bữa phải xo đũa, xo bát rồi mời bố mẹ và anh chị, chứ không nên để anh mời cơm xong lại chả còn gì để ăn.
Mà em cứ khai đũa bằng miếng rau đi, thịt không ăn vẫn còn đó, chứ anh nào dám gắp của em."
Thế là em nó gắp trước 1 cọng giá trước khi chiến tiếp cả con này.

Mưa dầm thấm lấu, hôm sau tôi lại bảo:
"Ra bàn trước, em phải xắp xếp mâm cơm cho hợp lý, bát nước mắm thì gần đĩa rau, đĩa muối súp thì gần con gà, tương ớt, tường cà thì sát bên súc sích... Để gắp gì chấm nấy, tay đưa ra hứng luôn vào bát, đừng rớt lên bàn như bắn pháo hóa, (may tôi kìm không nói hơn), tương ớt tưới lên rau muống thì ra làm sao, bát cơm cũng hứng lấy miếng thịt, đừng đuổi nhau trên mâm, buồn cười lắm, mà miếng ăn, em cứ thả vào bát, đừng đưa thẳng lên mồm, thế khác nào cả đĩa thịt là của em, cả nhà quây quần ngồi xem như khán giả."
Em nó có vẻ tâm đắc lắm, ăn uống chậm hẳn, hôm đó tôi được thêm miếng thịt đưa cơm, coi như cải thiện.

Trong nhà, bố mẹ có tuổi, nên tôi ngồi đầu nồi, mình thích mỗi cơm, không xơi thì ai, nên hướng dẫn em nó, xới 2 xới, gấp đôi xới cơm cúng, nếu nhão thì mở vung thêm, đầu tiên hớt 1 lớp gạt sang bên, xới cho người lớn trước, cơm rền ở giữa, ta lại lấp lớp cơm trên mặt xuống hố vừa đào cho chín thêm, tới lượt thứ 2 mới đánh và đảo, cho cơm tơi xốp, không đóng bánh. Nhưng em nó ngồi đầu kia, dường như không nghe thấy.

Cả cu em lẫn ông bà đều ăn ít cơm nên bát canh tôi để xa, thường những vật kiến trúc có chiều cao tôi để xa tầm với, thấp dần về phía người ăn, cuối bữa, ông cụ lăng bát cơm bên cạnh bát canh rồi từ từ múc. Ku em cũng vậy, 1 tay cớn qua mâm, thong thả chao muôi. Thê là cả nhà có 5 phút giải lao giữa bữa, nếu không cầm đũa thì tôi đã thò tay vào mồm kéo cái sơ rau ra, nhưng ngại và xấu hổ. Lần 2 tôi cũng lăng bát sang phái đối diện, đè lên tay em, tạo thành thế gọng kìm như Búa với Liềm vậy.
Cuối bữa tôi mới nhắc nhở:
"Em có sức khỏe, cầm bát không khó khăn gì, bố già rồi mới đặt bát xuống mâm, chứ em nên 1 tay cầm bát, 1 tay múc canh, thời gian có thể không hơn nhiều nhưng cả nhà đều thấy Em rất nỗ lực, cố gắng và "mong muốn" kết thúc quy trình, nhường sân khấu cho cả nhà. Thế có phải hay không."

Cuối tuần, đang ngồi xem tivi, vợ mới ghé tai:
"Giờ bữa cơm anh đừng nói gì nữa, anh nói thế khác nào nói ông bà".

Ừ nhỉ, thôi chết, mình vô í, vô tứ quá. Hết tháng đấy, vợ liền vết khâu, cả vợ chồng con cái lại kéo nhau về nhà nội, hết cuộc sống nhung lụa dưới gầm tủ lạnh. Mà ku em cũng ít được tiếp xúc với tôi, nhưng hy vọng là đủ, giờ em nó đi Tây rồi, tôi lại mong em nó tiếp tục sự nghiệp truyền bá văn hóa Việt trên trời Âu, thực là tự hào và sung sướng.

Thứ Ba, 27 tháng 11, 2018

CẢM ƠN CÔ GIÁO

CẢM ƠN CÔ GIÁO

Vì “nói tục” ngoài sân trường, 1 hành đồng rất thường gặp, thậm chí cả các giáo viên, 1 hành động nói láo thậm chí bắt gặp ở mọi cấp ct, 1 học sinh đã bị phạt, nhận 230 cái tát từ tất cả 23 bạn trong lớp, cộng với 1 cái chốt của giáo viên chủ nhiệm Nguyễn Thị Phương Thủy, 1 giáo viên ưu tú xhcn.

Nhiều người nói vụ việc tại lớp 6/2 Trường THCS Duy Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình khiến học sinh phải nhập viện là 1 lời cảnh tỉnh.

Tôi chả hiểu cảnh tỉnh ai nữa, sau khi Cuba say mèn, giờ còn mỗi Việt Nam còn thức, vì đó là thực trạng của Quốc gia này, có phải hiện tượng cá biệt gì đâu, thậm chí cũng chả vi phạm thuần phong mỹ tục gì cả, mà nó như bằng chứng sống cho học thuyết "Tôn sư trọng đạo", "tiên học lễ, hậu học văn".
Đúng không ạ.

Thậm chia nhiều người đòi tát lại cô giáo 231 cái, không khác gì 1 sự adua a tòng, bởi chửi bậy mà ăn tát thì cả xh này đỏ má, bởi nếu bắt các thầy trường đó, mỗi thầy tét mông cô 10 cái, thì không ít thầy sẽ rút dùi cui ra đập, dập liên hồi... Mượn gió bẻ măng, mà chả làm cô sợ hãi gì, cũng không thay đổi được bất kỳ vấn đề gì, cũng như của xã hội này vậy.

Ở đây, ta hãy nhìn nhận như 1 bài học mà cô giáo và các bạn đã tặng cho Hoàng Long Nhật với 1 mức giá rất vừa phải, 1 kỷ niệm đầu đời, thời học sinh vô cùng ấn tượng.

Bây giờ cháu mới 12 tuổi mà đã được chứng kiến va chạm đầu đời để lớn hơn, khôn hơn, thực là may mắn. Phải cảm ơn cô giáo lắm lắm.

Bởi sau này lớn lên rồi, con sẽ thấy các lớp Lđ, như cô giáo vậy, sẵn sàng ra những quyết định mất hết tính người, vô lý, vô tình, hoàn toàn cá nhân mà không vì lợi ích xã hội....nhiều lắm, nhiều lắm, nhiều vô kể. Cháu sẽ thấy, nếu tuân thủ những quyết định ngu ngốc ấy có khi làm thiệt hại cho NN hàng ngàn tỷ đồng mà vẫn phải làm, vẫn phải thực hiện.

Còn các bạn trong lớp sẽ như những đồng nghiệp, những người đồng chí, sợ lên tiếng, sợ trách nhiệm, mà sẵn sàng nịnh trên nạt dưới, nện cho bạn bè te tua, muốn an phận thủ thường, hoặc bon chen chỉ mong được cấp trên khen vì sự trung thành, đã mù quáng nghe lời, khi buông tay họ lại trở thành Người lương thiện, hay những chiến hữu chỉ chờ cơ hội là tát bạn lật mặt.

Vậy còn gì hay hơn không con, khi con nhận ra bộ mặt thật xủa Xh để biết ứng xử thông minh hơn, tinh quái hơn, để tồn tại ở đời, rằng dưới gầm trời này không tin được bố con, bạn bè nào hết.
Đấy, 1 lần nữa con nên cảm ơn cô.

Đầu tiên thì tôi cũng phẫn nộ lắm, cơ mà sau thấy mặt cô giáo, quá xấu, không xinh giống bạn gái tôi, thì tôi thực sự cực kỳ phẫn nộ. Đập chết đi cũng được các mẹ ạ.

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2018

Một nước cờ cao

Sao tự dưng lại dấy lên chuyện xây nhà hát giao hưởng 1508 tỷ giữa khu đất Thủ Thiêm?

Thoạt tiên người ta sẽ nói Wrong time, Wrong place, tức là sai cả nơi xây lẫn thời điểm đề xuất.

Vấn đề đất cát Thủ Thiêm đang nóng hừng hực, dân kêu khóc khắp nơi, còn nợ nần quốc gia chồng chất...xây làm gì?

Không phải. Thực tế chính quyền đang cố gắng chứng minh rằng họ đang nâng cao đời sống Văn hóa tinh thần người dân, đất cát nơi đây có giải tỏa cũng "vì dân".

Nhưng thực tế đây là bài Vứt xương cho chó cắn nhau, đủn đít những nghệ sỹ nổi tiếng, thần tượng của dân chúng ra đối đầu với dân đen, vừa xoa dịu, vừa cả vú lấp miệng em những người đứng về phía những người thấp cổ bé họng.

Còn họ, tọa sơn quan hổ đấu, rung đùi xem 2 bên chửi nhau, đất sau khi giải phóng sẽ tiêu tiếp 1 mớ tiền trên nhưng dự án "khả thi" kiểu Bảo tàng Hà Nội, còn các tổ chức chính trị lo việc khác, ví dụ như đấu đá nhau chẳng hạn.

Chuyện chấm mút được hay không sẽ xét sau, nhưng lúc đó, dân ntn, nghệ sỹ có trình diễn được hay không cũng kệ mịa, chắc cũng tỏi hết cả rồi, nhớ đếch gì đâu.

Đấy, xem Nhà hát cải lương Trần Hữu Tràn hay nhà hát giao hưởng Vĩnh Phúc thì biết.