Hồi còn tán cái bạn bây giờ là mẹ của 2 đứa nhà tôi, cứ trưa là tôi lại về đó ăn vạ, ăn trực. Bạn ý nấu không cầu kỳ, toàn món đơn giản, chỉ 1-2 món thôi nhưng dễ ăn, tôi thì dễ tính. Bạn cũng chả chấp nên vẫn nấu dư ra nửa bò. Sau tôi thấy con Cún nhà bạn cứ thấy tôi là cắn, hóa ra mình ăn nửa suất của nó, xư con chó, ghen ăn tức ở.
Có hôm cậu ruột với vợ bây giờ cũng qua nhà buổi trưa, cơm thì ít, tôi đành nhường người nhà phần cơm nóng, nói bạn còn cơm nguội thì mang ra đây (như ông chủ). Bạn đành chạy ra sân sau, vét đống cơm nguội vừa phơi trên mái từ sáng vào rổ, gạt những hạt mốc xanh đỏ từ tuần trước, mang xuống cho tôi ăn, thật dịu dàng và tình cảm.
Hôm đó, ông cậu cứ nhớ mãi, lắc đầu lè lưỡi “cậu chịu mày, thà ở giá còn hơn ăn ở rổ”.
Sau thì thằng tình địch khảnh ăn của tôi nó cũng đành bỏ cuộc, đầu hàng, lại còn khen đểu “nhà vừa có xọt vừa có đài, sướng nhé”.
Còn bạn lại nhìn ra ưu điểm đó của tôi, sau này, cơm thừa canh cặn, cơm cháo con để lại trương phềnh, váng mỡ... tôi vẫn bịt mũi, nhắm mắt mà ăn, mong cho con dễ nuôi, mau nhớn. Có hôm đang ăn thì con nó ị, tôi cầm bát cơm đứng cạnh bô mà canh, xong định lấy ngón chân cái rửa đít thì vợ mắng: "xước hết đít con, tôi giết", đành bỏ bát xuống xịt với chùi, rồi lại vuốt vuốt 2 cánh tay, vẩy vẩy ăn như thường.
Ngày kỷ niệm, chưa biết đưa bạn đi ăn gì. Ăn gì thì ăn, chứ “Cơm nguội nhà ta” là tôi cứ giữ rịt, hở ra là bỏ mịa.
Mà cũng không dám cơm no, rượu say, hay gọi món sang các ace ạ, sợ nửa đêm đang ngủ li bì thì nhận 1 đạp vào mạng sườn: "Dậy làm việc đê, ăn không con gà của bà à?"
Có hôm cậu ruột với vợ bây giờ cũng qua nhà buổi trưa, cơm thì ít, tôi đành nhường người nhà phần cơm nóng, nói bạn còn cơm nguội thì mang ra đây (như ông chủ). Bạn đành chạy ra sân sau, vét đống cơm nguội vừa phơi trên mái từ sáng vào rổ, gạt những hạt mốc xanh đỏ từ tuần trước, mang xuống cho tôi ăn, thật dịu dàng và tình cảm.
Hôm đó, ông cậu cứ nhớ mãi, lắc đầu lè lưỡi “cậu chịu mày, thà ở giá còn hơn ăn ở rổ”.
Sau thì thằng tình địch khảnh ăn của tôi nó cũng đành bỏ cuộc, đầu hàng, lại còn khen đểu “nhà vừa có xọt vừa có đài, sướng nhé”.
Còn bạn lại nhìn ra ưu điểm đó của tôi, sau này, cơm thừa canh cặn, cơm cháo con để lại trương phềnh, váng mỡ... tôi vẫn bịt mũi, nhắm mắt mà ăn, mong cho con dễ nuôi, mau nhớn. Có hôm đang ăn thì con nó ị, tôi cầm bát cơm đứng cạnh bô mà canh, xong định lấy ngón chân cái rửa đít thì vợ mắng: "xước hết đít con, tôi giết", đành bỏ bát xuống xịt với chùi, rồi lại vuốt vuốt 2 cánh tay, vẩy vẩy ăn như thường.
Ngày kỷ niệm, chưa biết đưa bạn đi ăn gì. Ăn gì thì ăn, chứ “Cơm nguội nhà ta” là tôi cứ giữ rịt, hở ra là bỏ mịa.
Mà cũng không dám cơm no, rượu say, hay gọi món sang các ace ạ, sợ nửa đêm đang ngủ li bì thì nhận 1 đạp vào mạng sườn: "Dậy làm việc đê, ăn không con gà của bà à?"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét